Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.

hế sự tuyệt vọng và đau khổ trong lòng, cố gắng an ủi chính mình rằng trên thế giới này không phải rời xa nhau thì sẽ suy sụp và chết đi, không ai có thể thay thế được cho ai.
Sau đó cô từ từ quay người, lùi lại phía cửa. Cô không biết là mặt mình đã tràn đầy nước mắt. Cô sợ hãi bịt chặt miệng, khóc không thành tiếng, lồng ngực thở gấp gáp, không cẩn thận đã đụng vào khung cửa, đầu bị cộc kêu lên một tiếng rất to, nhưng cô không cảm thấy đau…
“Thẩm Anh Xuân!” Sau lưng có tiếng gọi phát ra, vang lên trong hành lang trống trải.
Trái tim Thẩm Anh Xuân phủ đầy sát khí tuyệt vọng. Cô tưởng rằng, cô sẽ như một con gấu mất hết lý trí, oai nghiêm không thể xâm phạm. Còn trên thực tế, cô đứng ở đó, yên lặng như một thực vật. Trong chớp mắt, những nếp nhăn già nua đã nhanh chóng phủ đầy khuôn mặt, phải già đến mấy trăm tuổi. Cô dừng bước, vẫn mỉm cười, nghiêng nước nghiêng thành, toàn thân toát ra ánh sáng rực rỡ. Đây là cách của cô, cái cách mà không bao giờ giống người khác.
Vẻ mặt hoảng sợ, ánh mắt kinh ngạc của Hứa An Ly, buông rời tay trong sự hoảng loạn…
Thẩm Anh Xuân hối hận vì sự sốc nổi của mình mà mất đi người đàn ông ấy, vì khoảng cách xa xôi mà không ngừng nhớ đến người đàn ông ấy. Khi cô đứng trước mặt anh, anh lại dùng ánh mắt xa lạ nhìn cô, dường như chưa từng quen nhau vậy.
Mặc dù trên gương mặt anh vẫn nở nụ cười, vẫn im lặng như trước kia…
Anh đã không nhận ra cô nữa. Lúc anh nhìn thấy cô, chỉ là hơi ngây người ra một chút, mỉm cười ấm áp và chuyển ánh mắt sang phía Hứa An Ly, nói ra một câu khiến Thẩm Anh Xuân đủ để tức đến chết: “Cô ấy là ai? Hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải. Bạn em à?”
“Chị ấy là bạn gái anh, Thẩm Anh Xuân.”
“An Ly, có phải là em không muốn yêu anh, mới nói Thẩm Anh Xuân là bạn gái anh không?” Đường Lý Dục lo lắng nhìn Hứa An Ly. Bị Hứa An Ly giằng tay ra, lại đưa tay lên, lần này là anh chủ động nắm tay cô, nắm thật chặt.
“Không phải, anh chị vẫn luôn yêu nhau. Anh Xuân, bây giờ em trả anh ấy lại cho chị.”
“Cô lại thật sự dám làm như vậy!”
Sau khi Thẩm Anh Xuân đưa tay lên tát cho Hứa An Ly một cái tát giòn giã, cô vẫn không thể nào làm cho trái tim mình tĩnh lặng được như nước. Va li da vứt ở cửa, chiếc hộp đựng chiếc áo được mua ở cửa hàng CK của Mỹ trong tay cô rơi xuống đất. Còn người, thì đã quay đầu biến mất trong bóng đêm.
Cô nghĩ, cứ mãi mãi biến mất như thế đi. Cứ coi như cô chưa từng quen anh. Hứa An Ly bất lực và đau khổ quỳ trên nền nhà…
Nước mắt giàn giụa trên mặt cô. Bỗng chợt, cô nhận ra, nỗi hận của Thẩm Anh Xuân đối với cô đã không phải là chuyện ngày một ngày hai nữa rồi. Cô ngồi đó, như người đã chết, tiếng kêu báo tin nhắn của điện thoại liên tục vang lên. Không biết mất bao lâu mới lấy lại được tinh thần, cô mở tin nhắn ra xem, là Tần Ca nhắn cho cô. Lúc này cô mới chợt nhớ ra, kể từ sau lần cãi nhau lần trước Tần Ca tức giận bỏ đi, đã rất lâu rồi không có tin tức của nhau.
“An Ly, anh đã suy nghĩ rất lâu mà không biết nên nói với em thế nào, nhưng lại không thể không nói, đừng miễn cưỡng chính mình được không em? Anh không muốn để em phải chịu ấm ức cả đời, vì thế chúng ta chia tay đi. Anh chúc em mãi mãi hạnh phúc.’
Hứa An Ly ôm mặt một cách bất lực, quỳ ở dưới đất, mặc cho nước mắt chảy tràn trề trên mặt cô, lạnh lẽo và vô vọng.
Cùng lúc đó, tại sân bay Đường Lý Dục xông vội vào phòng chờ của sân bay nhưng vẫn bị chậm một bước. Một chuyến bay về New York đang từ từ lăn bánh trên đường băng, từ từ bay lên trời, để lại tiếng kêu ầm ầm rất lớn…
Đường Lý Dục đướng dưới đất, tuyệt vọng nhìn theo chú chim to lớn màu trắng đang dần dần biến mất trong tầng mây, ủ rủ đến suýt ngã, nước mắt cứ thế mà tuôn ra vì bầu trời đã sớm trở về với sự tĩnh lặng vốn có của nó rồi.
Trên đường phố, vẫn là những dòng xe đi qua đi lại.
Còn đời người, sao lại không phải một chuyến du lịch lặp đi lặp lại.
Ngoại truyện
Chuyện ngoài lề của Hứa An Ly
Ngày 2 tháng 7 năm 2001 Häagen-Dazs
Gặp nhau là vui rồi, làm mình có thể quên đi rất nhiều áp lực của cuộc sống hiện thực.
Thời gian giống như người già của những năm tối tăm, chậm chạp bước đi trong vũ trụ. Thời gian một ngày dài như một năm vậy. Vĩnh viễn không đợi được vòng quay của mùa vụ và hoa nở của mùa hạ, vì thế mà cuộc sống trở nên buồn bã và cô đơn.
Đĩa CD thích nghe nhất thì luôn im lặng, cả ngày đều nằm trên sách xem những công thức tối nghĩa đó! Những bài tập mẫu không bao giờ làm hết. Thỉnh thoảng nằm trên sân thượng, ngắm nhìn ánh mặt trời trong rừng thành phố được làm bằng bê tông cốt thép, chiếu rọi từ đông sang tây, sau đó lại biến mất dưới đường chân trời. Đây đã là một sự lãng phí xa xỉ rồi.
Thích nằm trên bệ cửa sổ ngây người ra. Ngây người cũng là một cách hưởng thụ. Lúc ngẩn ngơ nhìn mọi người đi trên đường, hình bóng những người đó sẽ dần dần trở nên mơ hồ, khi nhìn lại một lần nữa trước mắt chỉ toàn là hình bóng của anh.
Đồng phục giặt trắng bốp, khoác lên người giống như thân cây tre, bay đi theo gió. Gương mặt yên tĩnh, kèm the