Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.
á khứ của anh, có phải cũng có nghĩa là anh bắt đầu trưởng thành rồi không? Có phải cũng có nghĩa là anh bắt đầu thay đổi những tháng ngày trẻ trung, đi về nơi có sự chín chắn?
Nếu như thay đổi và từ biệt lại là đau khổ và tàn nhẫn đến thế, thì mình thà không cần.Bởi vì, thiên thần cũng có lúc đau lòng.
Tiểu Khê thường chê cười mình, nói mình là thiên hạ đệ nhất ngốc.
Cậu ấy nói không sai chút nào. Mình ngốc thật!
Đối với em, cái thứ tình cảm ấy với anh, trong đời cũng chỉ có một lần. Vừa nghĩ đến cả đời này không còn được tiếp tục yêu anh nữa, em chỉ muốn khóc. Mà anh biết đấy, trước kia em không thích khóc. Kể từ cấp hai quen anh tới giờ, kể từ lúc chúng mình bất giác dùng sự động viên cổ vũ lẫn nhau để chiến thắng khó khăn tới giờ, kể từ lúc ở trước cửa trung tâm chiếu phim, anh đuổi theo bà lão để mua cho em Häagen-Dazs tới giờ, kể từ lúc chúng ta cùng nhau cười hoặc khóc để đi qua những ngày tháng khó khăn tới giờ, em cảm thấy em đã có quá nhiều rồi.
Em không nên đòi hỏi thêm ở anh cái gì nữa. Có thể cùng anh đi qua bao nhiêu ngày tháng như thế với em đã là đủ rồi.
Chỉ là từ nay về sau, hễ cứ nghĩ đến không thể vì anh, dù chỉ sẻ chia một chút chuyện nhỏ nhặt, em lại thấy đau lòng.
Mùa hạ mang theo hơi nước biển lại một lần nữa dâng lên ngập tràn. Hằng năm đều có sinh viên năm thứ tư mang theo đau thương để từ biệt, mỗi năm đều có một tốp sinh viên năm thứ nhất mang theo những con mắt hiếu kỳ để nhập trường.
Dòng chảy của số phận luôn qua lại như vậy, nước chảy không ngừng.
Thỉnh thoảng mình cũng ngồi dưới gốc cây, nhìn về phía bầu trời xa xăm, nhớ đến những anh chị khóa trên đã xa cách ngàn trùng, nhớ đến những ngày còn ở cùng họ.
Năm tháng trôi qua như nước chảy, chúng ta rồi cũng phải trưởng thành. Ôm anh để từ biệt, giấu đi trái tim tan nát, nụ cười tắt lịm.
Chuyện ngoài lề của Hứa An Ly
Ngày 2 tháng 7 năm 2001 Häagen-Dazs
Gặp nhau là vui rồi, làm mình có thể quên đi rất nhiều áp lực của cuộc sống hiện thực.
Thời gian giống như người già của những năm tối tăm, chậm chạp bước đi trong vũ trụ. Thời gian một ngày dài như một năm vậy. Vĩnh viễn không đợi được vòng quay của mùa vụ và hoa nở của mùa hạ, vì thế mà cuộc sống trở nên buồn bã và cô đơn.
Đĩa CD thích nghe nhất thì luôn im lặng, cả ngày đều nằm trên sách xem những công thức tối nghĩa đó! Những bài tập mẫu không bao giờ làm hết. Thỉnh thoảng nằm trên sân thượng, ngắm nhìn ánh mặt trời trong rừng thành phố được làm bằng bê tông cốt thép, chiếu rọi từ đông sang tây, sau đó lại biến mất dưới đường chân trời. Đây đã là một sự lãng phí xa xỉ rồi.
Cậu bị bệnh à? Bà bán nước giải khát quát to.
Mình kéo tay anh chạy đi, sợ sẽ đánh nhau, lôi anh đến một chỗ vắng vẻ không có người, dừng lại mặt đỏ tía tai nói: “Anh lải nhải với bà lão làm gì. Nói anh có bệnh thì là có bệnh!”
“Anh không có bệnh. Anh muốn uống Häagen-Dazs. Bảy mươi nhăm tệ một hộp. Em nghe rõ chưa?”
“Cái gì? Bảy mươi nhăm tệ? Giết người à? Hay là anh tỏ ra hào phóng? Lương hai ngày không ăn không uống của mẹ anh đấy!”
Nghe anh từ từ nói hết, mình không còn nghiêm mặt giáo huấn anh nữa, một hồi lâu sau vẫn chưa định thần lại. Tiếp đó, suýt chút nữa cười vỡ bụng. Lần này, ngốc nghếch không phải là anh, mà là chính mình. Vì tri thức nghèo nàn của mình mà cảm thấy xấu hổ.
Häagen-Dazs là một loại nước giải khát.
Nghe nói, Häagen-Dazs ở phương tây cũng chỉ là khi những đôi tình nhân ở bên nhau mới mua! Dù sao, tình phí như vậy cũng qua đắt, chỉ cần mấy tiếng là hết mất tiêu rồi.
Lúc đó, mình và anh ấy thường nằm trên thảm cỏ ngắm nhìn những đám mây đang bay đi bay lại trên bầu trời và mơ tưởng: “Không biết đến bao giờ mới được ăn Häagen-Dazs chính hiệu? Anh bỗng quay người, dùng một cây cỏ chọc lên khuôn mặt đang ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời của mình: “Này, em thì bao giờ?”
“Đợi sau khi em có tiền, ngày nào cũng mua Häagen-Dazs cho anh.’
“Đấy là em nói đấy nhé. Ngoắc tay nào, không được thay đổi.”
“Được, không được thay đổi.”
Chúng mình cùng ngoắc tay. Anh mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng tinh. Mình thích nhìn điệu bộ anh ấy cười, trong sáng, thuần khiết, long lanh.
Nhiều lúc, mình đã quen với nụ cười như thế của anh, quen ngồi lặng lẽ cùng anh trên dốc núi phía sau trường, lúc tâm trạng không vui, quen nhìn thấy anh tinh nghịch trước mặt mình. Thực ra anh là một người vừa dịu dàng vừa chu đáo. Ở bên cạnh anh, sẽ khiến người ta cảm thấy ba mươi bảy độ là nhiệt độ thích hợp nhất với cơ thể con người.
Vào kỳ nghỉ của đại học năm thứ nhất, mình về nhà. Lúc đó ở thành phố nhỏ thực sự đã có Häagen-Dazs. Nhưng người muốn mua Häagen-Dazs cho mình đâu?
Sau này, mình ăn Häagen-Dazs, không phải là ở cái thành phố nhỏ của miền Bắc, mà là ở thành phố Thanh Đảo. Không phải là anh ấy mua cho mình mà là một người đàn ông mua cho mình, đó là lần thứ ba anh ấy mua Häagen-Dazs cho mình. Mình biết ý nghĩa của Häagen-Dazs, chỉ có những đôi tình nhân khi ở bê