Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
o nụ cười trong sáng. Anh thích cười, và lúc cười, ở khóe miệng có hai cái má lúm đồng tiền nhìn rất đẹp. Khi ở bên cạnh những bạn trai không quen biết nhiều lắm, anh thô vụng và ngượng ngùng. Còn khi ở bên cạnh mình, anh lại không ngoan một chút nào, thường xuyên làm rối tóc mình giống như một đứa trẻ hư trong nhà mậu giáo vậy, làm cho mình trông rất xấu. Ăn vụng cơm hộp của mình, bị mình phát hiện, anh vẫn tỏ vẻ mặt vô tội, chết cũng không thừa nhận…
Anh đi chiếc xe địa hình chất lượng không tốt chút nào, nhưng màu sắc, hình dáng và tên gọi thì giống như hàng hiệu vậy. Những người mà mình sống ở thành phố nhỏ đó, thường thường là thích hàng nhái, bao gồm cả những nam sinh trong trường của chúng mình. Quần áo thể thao Adidas, là giả; giày thể thao Nike, hàng nhái.
Lần đó, từ trong trường trốn ra ngoài, trời rất nóng, mình nói với anh ấy rằng nếu trên mặt đất có mụn nước, em sẽ uống hết ngay. Anh ấy nhìn mình một hồi lâu, đứng đơ người ra một lúc, sau đó, quay người chạy đi về phía cửa trung tâm chiếu phim. Cửa hàng bán nước giải khát khách đông nườm nượp như lá mùa thu rụng xuống, bà chủ quán nước cứ chạy đi chãy lại trong đám người đông đúc.
“Có Häagen-Dazs không?” Anh hỏi to, tay móc từ trong túi quần phía sau ra một tờ một trăm tệ. Hôm đó, anh mặc một chiếc quần bò mài màu xanh da trời, giầy thể thao, áo T-Shirt trắng tinh, một bộ dạng trẻ trung thư sinh, tay cầm tờ một trăm tệ phất phơ trước mặt bà chủ quán.
Mính suýt chút nữa cười vỡ bụng: “Anh ngốc thế, người ta bán quần áo thể thao, sao lại hỏi bán nước giải khát?”
Bà lão dùng ánh mắt ngơ ngác chẳng hiểu gì để hỏi anh: “Cậu cần gì?”
“Häagen-Dazs!” Anh nhắc to lại một lần nữa.
Đi hỏi cửa hàng tạp hóa kia kìa, quấy rối gì ở đây. Sau đó, bà quẳng cho anh một cái lườm rồi đi mất. Chắc là cảm thấy anh rất côn đồ.
“Cháu! Cần! Häagen-Dazs!” Anh đi theo và dõng dạc lặp lại.
Cậu bị bệnh à? Bà bán nước giải khát quát to.
Mình kéo tay anh chạy đi, sợ sẽ đánh nhau, lôi anh đến một chỗ vắng vẻ không có người, dừng lại mặt đỏ tía tai nói: “Anh lải nhải với bà lão làm gì. Nói anh có bệnh thì là có bệnh!”
“Anh không có bệnh. Anh muốn uống Häagen-Dazs. Bảy mươi nhăm tệ một hộp. Em nghe rõ chưa?”
“Cái gì? Bảy mươi nhăm tệ? Giết người à? Hay là anh tỏ ra hào phóng? Lương hai ngày không ăn không uống của mẹ anh đấy!”
Nghe anh từ từ nói hết, mình không còn nghiêm mặt giáo huấn anh nữa, một hồi lâu sau vẫn chưa định thần lại. Tiếp đó, suýt chút nữa cười vỡ bụng. Lần này, ngốc nghếch không phải là anh, mà là chính mình. Vì tri thức nghèo nàn của mình mà cảm thấy xấu hổ.
Häagen-Dazs là một loại nước giải khát.
Nghe nói, Häagen-Dazs ở phương tây cũng chỉ là khi những đôi tình nhân ở bên nhau mới mua! Dù sao, tình phí như vậy cũng qua đắt, chỉ cần mấy tiếng là hết mất tiêu rồi.
Lúc đó, mình và anh ấy thường nằm trên thảm cỏ ngắm nhìn những đám mây đang bay đi bay lại trên bầu trời và mơ tưởng: “Không biết đến bao giờ mới được ăn Häagen-Dazs chính hiệu? Anh bỗng quay người, dùng một cây cỏ chọc lên khuôn mặt đang ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời của mình: “Này, em thì bao giờ?”
“Đợi sau khi em có tiền, ngày nào cũng mua Häagen-Dazs cho anh.’
“Đấy là em nói đấy nhé. Ngoắc tay nào, không được thay đổi.”
“Được, không được thay đổi.”
Chúng mình cùng ngoắc tay. Anh mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng tinh. Mình thích nhìn điệu bộ anh ấy cười, trong sáng, thuần khiết, long lanh.
Nhiều lúc, mình đã quen với nụ cười như thế của anh, quen ngồi lặng lẽ cùng anh trên dốc núi phía sau trường, lúc tâm trạng không vui, quen nhìn thấy anh tinh nghịch trước mặt mình. Thực ra anh là một người vừa dịu dàng vừa chu đáo. Ở bên cạnh anh, sẽ khiến người ta cảm thấy ba mươi bảy độ là nhiệt độ thích hợp nhất với cơ thể con người.
Vào kỳ nghỉ của đại học năm thứ nhất, mình về nhà. Lúc đó ở thành phố nhỏ thực sự đã có Häagen-Dazs. Nhưng người muốn mua Häagen-Dazs cho mình đâu?
Sau này, mình ăn Häagen-Dazs, không phải là ở cái thành phố nhỏ của miền Bắc, mà là ở thành phố Thanh Đảo. Không phải là anh ấy mua cho mình mà là một người đàn ông mua cho mình, đó là lần thứ ba anh ấy mua Häagen-Dazs cho mình. Mình biết ý nghĩa của Häagen-Dazs, chỉ có những đôi tình nhân khi ở bên nhau mới ăn loại kem này, nhưng mình đã không từ chối. Sau đó, anh hỏi mình, có muốn ăn Häagen-Dazs cả đời không?
Mình giả vờ như không biết, chỉ nói kem á, trời nóng tất nhiên là muốn ăn rồi.
Anh lại hỏi, vậy em có biết hoa hồng nghĩa là gì không?
Mình nói, là một loài hoa.
Anh nói hoa hồng trong kem, chính là Häagen-Dazs.
Rời xa thành phố nhỏ rồi, mình mới phát hiện, con người là nhiều kiểu tâm hồn trên thế giới, không phải là mình rời xa miền bắc, là mình rời xa chính mình trong quá khứ.
Mình thay đổi đến mức ngay cả chính mình cũng thấy xa lạ, tất nhiên cũng khiến anh xa lạ. Chỉ khi viết thư cho anh, mình mới được trở về là chính mình của trước kia. Cái tôi nào mới thực sự là của chính mình? Cái tôi nào là cái tôi giả tạo?
Một người đang từ biệt với qu