Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.
bạch dương cao chót vót. Quán bia Hoa Nhi đã trở nên nổi tiếng với vẻ tinh khiết, cổ kính, nguyên thủy, và tươi mới của nó.
Trời bắt đầu tối. Thành phố sau một ngày náo nhiệt đã yên tĩnh trở lại. Đại dương của những ánh đèn, thế giới của những màu sắc, cảm giác thật huyền ảo.
Bà chủ là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, hai năm trước đã tốt nghiệp ở đại học B. Vốn dĩ làm việc cho một công ty lớn của Mỹ, nhưng sau nửa năm, chị ta đã tự mình lập nghiệp. Lúc đầu, chị ta đã mở một chuỗi ba cửa hàng, tài sản cũng phải hơn ba triệu nhân dân tệ. Chị ấy còn được đại học B mời đến diễn giảng với nội dung là làm thế nào thành công trong kinh doanh.
Đường Lý Dục và bà chủ khá thân với nhau nên thường được giảm giá đồ uống. Bà chủ đích thân phục vụ, chọn phòng tốt nhất cho họ. Đường Lý Dục bảo anh em vào trước, còn mình đứng ở ngoài quán bia đợi người.
Ký túc nữ, Thẩm Anh Xuân vội vàng rửa mặt, trang điểm nhẹ. Cởi bỏ chiếc quần dài, đổi thành một bộ váy màu trắng thuần khiết, cổ trễ và không có ống tay, bên trên khảm rất nhiều đá màu xanh giống như kim cương. Đây là bộ váy mẹ cô đã đặc cách đưa cô đến trung tâm thương mại nổi tiếng thứ năm ở New York để chọn nhân dịp cô tham gia vào một hoạt động mở rộng kinh doanh của cha mình. Nó có giá những một nghìn hai trăm USD, đổi ra nhân dân tệ cũng khoảng mười nghìn tệ.
Mười nghìn tệ, nếu dùng để mua khoai tây thì có thể mua được mấy xe tải, nếu dùng để mua gạo chắc có thể mua được mấy tấn, nếu như một trăm tệ một bộ quần áo, thì có thể mua được cả trăm bộ, nhiều người cả đời cũng không mặc hết. Đổi lại, đối với Thẩm Anh Xuân, nó chỉ đơn giản là một chiếc váy mà thôi. Sau lần tham gia hoạt động kinh doanh ở Mỹ, cô chưa hề mặc lại nó. Một chiếc váy đẹp cũng phải biết chọn hoàn cảnh để mặc, cũng giống như một chiếc xe đua lúc nào cũng phải đi kèm với người đẹp.
Cô không có hứng thú để mặc nó! Vì không có đối thủ!
Mẹ đã nói, chiếc váy này có thể làm nổi bật khí chất sang trọng và hương vị của phụ nữ. Tối hôm nay, Thẩm Anh Xuân cũng không biết vì sao cô lại chọn chiếc váy này. Cô đứng trước gương, chiêm ngưỡng cơ thể eo ót của mình, bộ ngực đã phát triển đầy đủ, những đường cong vừa vặn.
Từ Di ở bên cạnh phát hiện ra bí mật hỏi: “Hẹn với ai mà long trọng thế?”
Thẩm Anh Xuân không hỏi mà cũng chẳng đáp: “Đẹp không?”
“Giống như Chương Tử Di trong liên hoan phim Cannes.” Không phải là khen, mà là sự thật.
Thẩm Anh Xuân nở một nụ cười chiến thắng đầy vẻ xảo quyệt.
“Chúc mừng cậu, cậu đoán đúng rồi đấy! Đây là phần thưởng.” Nói xong, cô tung cho Từ Di một cái gói rất đẹp.
Từ Di nhìn chăm chú, là sôcôla nguyên chất của Mỹ, thứ mà cô thích nhất. Thẩm Anh Xuân kéo cánh tay của Từ Di rồi lôi cô đi ra ngoài. Từ Di không hiểu sự tình.
“Chúng ta cùng đến cuộc hẹn.”
Đường Lý Dục đứng ở cửa quán bia Hoa Nhi. Trong dòng người qua lại, anh đang cố gắng tìm kiếm người mặc quần jean, áo cộc tay, tóc ngắn, đây là hình dáng mà anh khá ấn tượng về cô. Hay có thể nói, hình ảnh này của cô đã được lưu trong trí nhớ của anh. Trước mặt một người lạ cô chỉ im lặng, nhưng trước mặt anh, cô lại hoàn toàn giống như một thằng con trai không biết an phận. Tâm trạng u uất phải kìm nén mấy ngày qua như đã biến mất.
Thời khắc của tuổi trẻ, những cuộc hội ngộ bất ngờ luôn tạo cho người ta một cảm giác khác lạ. Đường Lý Dục phảng phất cảm thấy buổi tối nay Thẩm Anh Xuân đã đi hẹn hò với người khác, nhưng sao anh không thấy cảm giác bị mất mát. Phảng phất như có cái bóng vô hình đang bao trùm lấy Đường Lý Dục. Anh quay người, vội vàng nhìn về phía sau.
Một người xuất hiện trước mắt anh. Một người vô cùng rực rỡ ngay trước mắt anh. Một cô gái xinh đẹp đang xuất hiện ngay trước mắt anh.
Nhưng! Không phải… cô ấy.
Đường Lý Dục có thói quen nheo mắt cười với cô. Một giây lơ đãng, anh không hề để ý thấy cô gái đang khoác tay đi cùng với cô. Anh quay đầu lại, tiếp tục nhìn về phía đường đối diện, nhìn vào dòng người đang qua lại.
Thẩm Anh Xuân nhìn Đường Lý Dục có vẻ không hài lòng.
“Chẳng phải Tần Ca và mọi người đang đợi chúng ta trong phòng sao?”
“Em cứ vào trước, anh đợi một người.”
“Ồ, hóa ra không phải là anh đang đợi bọn em.” Từ Di giả vờ kinh ngạc nói: “Lý Dục, anh đang đợi người yêu cũ phải không?”
Đường Lý Dục không quen với những kiểu đùa như vậy, huống hồ là lại có Thẩm Anh Xuân ở đấy, anh tỏ ra hơi mất tự nhiên. Thẩm Anh Xuân quay lại ra hiệu Từ Di vào trong trước. Cô ở ngoài này với Lý Dục một lúc.
Sau khi Từ Di đã vào trong, Đường Lý Dục vẫn nhìn vào dòng người, hỏi Thẩm Anh Xuân một cách dửng dưng: “Người em hẹn đã lỗi hẹn rồi à?”
Rốt cuộc ngữ khí này là do anh đang bị tổn thương hay là đang ghen, Thẩm Anh Xuân khó mà phân biệt được. Cô cũng không kém phần bỏ thêm dầu vào lửa: “Không muốn em đến? Hay là cảm thấy em ở đây sẽ làm ảnh hưởng đến cảm xúc của anh?”
Đường Lý Dục cảm thấy Thẩm Anh Xuân càng ngày càng khó hiểu, thật vô lý! Nếu không phải ngày hôm nay mời mọi người đến đây, thì Đường Lý Dục đã phẩy tay bỏ đi rồi, anh chỉ biết