XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

mấy người biết nhau, ai đến trước thì người ấy được, có mỗi tôi là bị ra rìa. Này, tiểu muội, có phải vì tôi quá thấp nên cô cảm thấy không cần làm quen với tôi phải không?”
Thẩm Anh Xuân cũng bên xướng bên họa: “Nhóc con không được quấy rối đại nhân, đợi đến khi em lớn, chị sẽ giới thiệu những mỹ nhân đẹp nhất trên thế giới này cho em cưới làm vợ.”
“Nhưng bây giờ nằm mơ em cũng muốn có bạn gái.”
Sau một hồi cười nói, họ trở lại vấn đế chính. Đường Lý Dục kéo tay hứa An Ly đang khép nép bên cạnh, giới thiệu với anh em ký túc.
“Tiểu muội, Hứa An Ly, năm thứ nhất khoa ngoại ngữ, sau này mong được mọi người quan tâm nhiều hơn.”
“Xin được các vị học trưởng chỉ giáo.” Hứa An Ly mỉm cười liếc mọi người.
Một cậu bạn có dáng người không cao, hơi beo béo đứng dậy cúi chào: “Tôi được mọi người trong phòng gọi là lão Tam, người ngoài thường gọi tôi là A Tam, như thế dễ bị nghi là kẻ chơi bời lêu lổng. Vì tôi thấp, nên mọi người đặt một cái tên khác là Căn Bậc Hai. Mặc dù có khuyết điểm về chiều cao, nhưng gọi tôi như thế tôi lại thấy thản nhiên hơn. Bây giờ, tiểu muội, tôi xin trân trọng giới thiệu về bản thân mình, sau này có việc gì cứ nói với tôi. Đại ca tôi cho dù nhảy vào nước sôi lửa bỏng, trèo đèo lội suối cũng sẽ không hề do dự .” Hai tay chắp lại, điệu bộ thành kính.
Mọi người cười đến chóng cả mặt.
Khuôn mặt khôi ngô của Đường Lý Dục tràn trề nụ cười ấm áp. Anh nâng ly lên, muốn nói lý do chúc rượu của mình ngày hôm nay, thực sự không hổ thẹn là nhà văn, lời nói quả có khác người: “Các anh em, hôm nay là ngày song hỷ lâm môn của tôi…”
Lời nói vừa thốt ra liền bị Căn Bậc Hai và Tần Ca kích động, đội song hỷ thành đại hỷ. Song họ vẫn cảm thấy chưa thoải đáng, cuối cùng đổi luôn thành đại hôn.
“Các anh em, hôm nay là ngày đại hôn của tôi.”
Anh em không phải được cười một trận chóng mặt, mà là cười đến phát điên. Cái gì đi với cái gì chứ, song hỷ lâm môn và đại hôn là hai việc hoàn toàn khác nhau. Nói xong, Đường Lý Dục mới cảm thấy bị mắc lừa Căn Bậc Hai, anh cười theo đến rung hết cả người, mãi về sau mới tiếp tục: “Chén đầu tiên, vì tiểu muội của tôi…”
Không đợi anh nói hết, Căn Bậc Hai gián đoạn: “Nhầm, anh đừng có mà nhìn thấy mỹ nhân là nhận luôn làm tiểu muội nhé. Em phản đối, cô ấy là tiểu muội của tất cả chúng ta. Để tẩy trần cho cô ấy thi vào đại học B, cạn chén! Chúc cô ấy may mắn! Em đã nói thay anh rồi có muốn bổ sung điều gì để rõ hơn không?”
Cười đến nỗi sặc hết cả rượu, nhưng cô uống rất dứt khoát. Sau đó, mặt cô nóng bừng lên như bị lửa thiêu.
“Chén thứ hai, là để chúc mừng cuốn tiểu thuyết đã “xuất xưởng” một cách thuận lợi.” Căn Bậc Hai lại cướp lời Đường Lý Dục: “Xuất xưởng? Có mà nằm mơ giữa ban ngày, anh nghĩ rằng anh xuất ra BNZ hay BMW7 chứ? An Ly, nào chúng ta cùng chúc mừng Đường Lý Dục trở thành Đường hậu chủ hiện đại, ngay bây giờ chúng ta chúc anh ấy luôn hạnh phúc như bây giờ.” Nói xong, anh đưa mắt nhìn Thẩm Anh Xuân, Căn Bậc Hai tiếp tục hùng hồn nói: “Thẩm Anh Xuân, chị chính là hạnh phúc của anh ấy, hiểu ý của em không?”
“Hoàng Quân, chị hiểu rõ chứ!”
Tất cả mọi người đều nâng chén, một ngụm phải uống hết. Hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai không rượu ngày mai không sầu. Không sai! Việc của ngày mai ai dám nói trước? Đời là vậy, mọi kế hoạch đều không thể nhanh bằng những thay đổi bất thường trong cuộc sống. Tuổi trẻ thật ngắn ngủi, chi bằng hãy cứ say một trận, say cũng là một niềm vui.
Cụng chén, phạt rượu, đoán rượu, trò chuyện, cả phòng ăn nhanh chóng đã trở nên ồn ào, rượu là chất xúc tác tốt nhất.
“Tiểu muội, anh thấy em rất vui. Vì tình bạn muộn màng này anh em ta uống một chén có được không?” Căn Bậc Hai đề nghị.
Hứa An Ly mặt mũi đỏ ửng nhìn Căn Bậc Hai, đầu hơi có vẻ chếnh choáng. Có vẻ là do cô đã uống quá nhanh, hơn nữa lại là lần đầu tiên uống rượu. Ngửa cổ, An Ly uống cạn hết một hơi. Chẳng qua thì cũng chỉ là uống một ly rượu.
Hôm nay Hứa An Ly cũng muốn uống rượu, từ trước tới giờ cô chưa từng say, nếm thử mùi vị say cũng hay. Tất cả hương vị cuộc sống, dần dần rồi cũng phải nếm thử, nếu không cuộc sống sẽ trở nên đơn điệu. Nó giống như một câu nói: Chỉ có người nào trải qua khó khăn, đau khổ, thì mới biết thế nào là hạnh phúc, mới có thể hiểu được làm sao để trân trọng hạnh phúc.
Vì thế, ngày hôm nay, đối với Hứa An Ly mà nói, rốt cuộc là khó khăn? Hay đau khổ?
Rượu vừa được rót đầy, chén rượu của Từ Di đã được đưa ra đầy thách thức.
Cũng chỉ là một chén rượu. Ngay cả là một chén rượu đắng, thì nó cũng chẳng có nghĩ lý gì? Chẳng một chút do dự, Hứa An Ly nâng chén rượu lên cạn một hơi. Chẳng phải con người ai cũng muốn có những giây phút thoải mái sao? Hôm nay cô dứt khoát phải sống thoải mái đến cùng.
Đúng vậy, một Hứa An Ly ít nói, tĩnh lặng, hôm nay sẽ khiến tất cả mọi người phải nhìn cô với ánh mắt khác!
Tần Ca nhìn Hứa An Ly bắng ánh mắt đầy ái ngại nhưng cô vẫn nhắm mắt làm ngơ. Khi chén rượu của Thẩm Anh Xuân cụng vào, cô cũng mỉm cười uống cạn.
“Thẩm… Chị Thẩm, em có thể gọ