Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1463 lượt.
g hiểu vì sao thần sắc của hai người bọn họ lại trở nên như vậy. Hiện tượng này giống như kiểu bà vợ nổi cơn ghen khi nhìn thấy ông chồng đứng cạnh một cô gái đẹp. Đường Lý Dục vừa định dẫn Hứa An Ly tới giới thiệu với Thẩm Anh Xuân, nhưng không ngờ, Thẩm Anh Xuân đã nở nụ cười tỏ vẻ sự thích thú, chủ động chào đón sự xuất hiện của Hứa An Ly.
“Thẩm… Chị Thẩm.” Giọng nói của Hứa An Ly hơi thắt lại.
“Hai người biết nhau?” Đường Lý Dục hỏi trong sự kinh ngạc.
“Đây gọi là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, Lý Dục, câu nói này chắc anh đã nghe qua qua rồi.” Lúc này Thẩm Anh Xuân vẫn hớn hở như hoa đào trong gió xuân đối mặt với hai người, vừa nói vừa cười cứ như trong lòng đang rất vui.
Ba người cùng nhau đi vào phòng ăn.
“Thành tích của em sao lại thành ra thế này? Không phải em đã nói, không thi đỗ BW em sẽ thi lại, sao lại mất lòng tin thế?” Giọng nói của Đường Lý Dục hơi có chút quở trách và không lý giải được.
“… Em…” Ngoài câu này ra, mãi một lúc lâu Hứa An Ly cũng không nói thêm được gì.
“Lý Dục, anh lễ độ hơn một chút có được không? Người ta thi vào trường không như mong đợi là điều rất buồn rồi, anh đừng làm cho mọi thứ tồi tệ hơn nữa!” Lúc này, Thẩm Anh Xuân lại tỏ vẻ quan tâm hơn bao giờ hết.
“Anh Xuân, đương nhiên là em không biết, lý tưởng của tiểu muội anh là làm một nhà ngoại giao lịch lãm. Đọc thật nhiều sách và đi thật nhiều nơi, giờ lại đến đây. Đại học B nổi tiếng, nhưng vẫn kém xa đại học BW đến vạn lần. Sau này, tìm việc cũng khó.”
Hứa An Ly há hốc mồm, giống như một người bị câm, muốn nói, nhưng lại không nói được. Trong lòng lại giống như thủy triều dâng. Trong nháy mắt, khí nước ẩm ướt đã trở nên dày dặc, làm cho cô không thở nổi.
Những thứ quen thuộc, thân thiết dường như không có chút kẽ hở, giờ bỗng trở nên lạ lùng khó tả. Chỉ có một mình Đường Lý Dục nói chuyện, cô nghe. Lặng lẽ lắng nghe. Người đã từng xa cô những hàng nghìn cây số, đã từng chỉ biết thể hiện nỗi nhớ nhung xa cách qua những cánh thư, giờ đang ở rất gần cô. Nhưng khi mọi khoảng cách đã trở thành con số không, khi anh ta vẫn sống và đứng sờ sờ trước mắt hứa An Ly, cô lại cảm thấy, kỳ thực, họ là hai ngôi sao ở cách xa nhau rất xa, rất xa.
Họ đơn giản chỉ là hai người ở hai hành tinh khác.
Đi qua hành lang, phòng ăn đã ở ngay trước . Đường Lý Dục đứng cách Hứa An Ly chỉ một bước chân, một bước chân, mà như xa vạn dặm. Anh nghiêng người mời cô vào trước, Thẩm Anh Xuân kéo tay Hứa An Ly. Họ đi vào phòng, mọi người đã ngồi ở đó từ trước.
Ánh mắt của Tần Ca như bị nướng lên. Nhưng chỉ trong nháy mát, từ trong lòng, anh đã dùng một câu thơ cổ tự chế nhạo chính mình: “Đa tình cười lão mải mê. Tóc đã sớm bạc về đâu thân già.” [1'> Câu thơ này do ai viết, anh cố gắng nghĩ nhưng mãi chẳng nghĩ ra.
[1'> Câu thơ trong bài “Xích Bích hoài cổ” của Tô Đông Pha.
Mọi người bắt đầu thì thầm to nhỏ…
“Chẳng trách đại ca giữ kín như bưng. Lấy vợ phải lấy người xinh như thế này.” Căn bậc Hai vẫn luôn là vậy, nhìn thấy con gái là bắt đầu trêu.
Tần Ca liếc Căn Bậc Hai, hắn thè lưỡi một cái tỏ vẻ biết điều.
Hứa An Ly nhìn rối ren cả mắt. Chưa nói được câu nào, cô đã bị Từ Di nhiệt tình kéo lại, ngồi xuống gần cô ta. Nhìn qua một lượt, Hứa An Ly nhận ra rằng, ngoài chàng trai thấp người ngồi cạnh Tần Ca là cô không quen ra, mấy người còn lại đều là những người mà Hứa An Ly đã quen ở đại học B.
Hứa An Ly dường như không nói chuyện, mà cô cũng chẳng biết phải nói gì trước mặt mọi người, cô thậm chí còn thấy hối hận vì nhận lời đến. Cúi đầu, ngồi không yên, cô cảm giác có ánh mắt đang nhìn mình.
“An Ly, không ngờ chúng ta lại gặp nhau.”
Hứa An Ly ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tần Ca đang ngồi đối diện. Cô cũng lễ phép cười với anh một cái, xem như có trả lời.
“Lão Tần, đừng có nói súc tích như vậy có được không, ai nghe mà chẳng hiểu chứ. Chi bằng hãy nói thẳng ra đi, những người có duyên thường gặp nhau rất tình cờ, nếu cậu thấy ngại để tớ nói thay cậu.” Từ Di sán lại chêm vào mấy câu. Bình thường, cô ta là một thục nữ rất ít khi nói chuyện linh tinh. Nhưng đến năm thứ tư, khi chuẩn bị tốt nghiệp, thục nữ đã biến thành phụ nữ.
Cùng học với nhau suốt bốn năm, Tần Ca rất hiểu Từ Di. Cô ấy không phải kiểu người tùy tiện nói đùa như vậy, nhưng anh cũng không nói toạc ra, mặc cho cô ấy làm gì thì làm.
Hứa An Ly nghe thấy những lời này, cảm thấy rất chói tai. Những lời nói đó không những khó hiểu mà còn nằm ngoại sự tưởng tượng của cô. Cô cứng rắn đáp lại: “Cảm ơn ý tốt của chị, từ học trưởng, tình yêu của em sớm đã được ông trời sắp đặt cho rồi. Chỉ có chị, năm thứ tư rồi vẫn cô đơn một mình, do người đàn ông tốt không xứng với chị hay là chị không xứng với người ta?”
Vẻ mặt của Từ Di mỗi lúc một bệch ra.
Mọi người đều nhìn nhau kinh hãi, không ai nghĩ Hứa An Ly lại nói ra những lời khiến mọi người phải khó xử như vậy. Cũng hay, đây là lúc Căn Bậc Hai có cơ hội phát huy ”công lực chập chờn” của mình. Dù sao nó cũng giúp mọi người phải cười trong hoàn cảnh khó xử như thế này: “Hóa ra