Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
uộn rồi.” Chu Lệ Diệp luôn nói thẳng vào vấn đề.
Khua môi múa mép.
Hứa An Ly biết mọi người đều là muốn tốt cho cô nên cũng không giận họ: “Các cậu vội vàng rồi, tối nay ai đồng ý lấy anh ấy, mình không có ý kiến gì, còn tình nguyện làm phù dâu luôn.”
“Haizz, sao không nói sớm, giờ gạo sắp nấu thành cơm rồi mới chịu buông tay, cậu coi bọn mình là bọn ế không lấy được chồng hả?”
“Mọi người đều là ngôi sao trong tương lai, bây giờ không lấy chồng, đến lúc ấy hối hận cũng không kịp nữa.” Hứa An Ly cũng học cách mượn gió bẻ măng.
“Được! Vậy thì chúng mình cùng lấy anh ấy!”
“Ha ha ha.”
“Cùng nhau lấy anh ấy! Thế chẳng phải là thê thiếp thành một đàn hay sao?”
“Đàn ông đều thích như thế, cũng có người không thích như thế, Tần Ca chính là kiểu người thứ hai.”
Một mối tình kết thúc, cũng có nghĩa là bắt đầu một cuộc sống mới. Cả quãng đời sinh viên cũng đều sắp đi qua hết rồi, tất cả đã trở lại yên tĩnh trong lòng cô. Chẳng phải nói thời gian là liều thuốc chữa lành vết thương tốt nhất hay sao? Thời gian trôi đi như nước chảy, lấp đầy vết thương lòng rất nhanh, không hề để lại một chút dấu tích nào.
Vậy là, lần gặp mặt này, Hứa An Ly kéo theo tất cả các bạn cùng phòng. Trước đây đã từng gặp Tần Ca, nhưng chưa bao giờ họ lại có khoảng cách gần gũi như thế, nói chuyện lại càng ít hơn.
Ăn cơm ở một quán nhỏ bên cạnh trường. Trong bữa ăn, mọi người nhìn anh như nhìn một động vật quý hiếm trong vườn thú mà không cần mất tiền mua vé. Hóa ra, anh đích thực là một người đàn ông như cây ngọc đón gió vậy, còn có sức hấp dẫn hơn cả khi còn ở trong trường.
Người đàn ông đẹp trai vừa bình thường lại vừa có phong thái quý tộc như vậy là đối tượng của biết bao nhiêu cô gái đổ xô vào giành giật? Ở bên cạnh một anh chàng đẹp trai, các mỹ nữ vui vẻ hẳn lên, mọi người vừa cười nói vừa uống rượu. Họ cứ chén qua chén lại như thế suốt hơn một tiếng đồng hồ.
“Ấy! Đại minh tinh à, Hứa An Ly nhà chúng em giao cho anh đấy, tương lai của cậu ấy là phúc hay là họa đều do anh đấy nhé.” Chu Lệ Diệp vừa nói, vừa dùng ánh mắt ra hiệu, mọi người lập tức hiểu ý liền chủ động rút lui.
Hứa An Ly mỉm cười, uống chén rượu, mặt cô đỏ bừng lên, đại khái là do tâm trạng vui vẻ. Cô kéo Chu Lệ Diệp lại.
“Ba người chúng ta là ba kilô oát (kw), đủ để chiếu sáng cả thành phố.” Tiểu Bạch phát biểu ý kiến.
“Ngồi xuống đi, mọi người cùng nói chuyện vui vẻ có hay hơn không.” Hứa An Ly kiên quyết nói.
Chu Lệ Diệp cười một cách thần bí.
Vi Vi kéo tay Chu Lệ Diệp, cô lên tiếng: “Này! Không được! Đừng làm hỏng chuyện xem mặt của mình.”
“Được được, mình tán thành cho các cậu, cám ơn các cậu đã đến đây cùng mình. Cho mình gửi lời hỏi thăm anh rể tương lai nhé.” Hứa An Ly cười nói.
Ba người nhún vai cười khoan khoái bước đi. Họ vừa đi ra khỏi, trong phòng đang nhộn nhịp bỗng trở nên im lặng lạ thường. Hứa An Ly nhìn Tần Ca, nhất thời không tìm được lời nào thích hợp để nói, nhưng không thể phủ nhận rằng, tối nay cô đã rất vui.
Thực tế, lúc này, Hứa An Ly có rất nhiều điều muốn nói với anh, tim đập thình thịch, cô không biết phải nói như thế nào. Im lặng không có nghĩa là không có lời gì để nói, đây là cách biểu đạt rất ăn khớp của hai người. Kể từ khi hai người quen nhau đến giờ, thời gian mỗi lần ở bên nhau đều qua đi trong sự tĩnh lặng. Hứa An Ly đề xuất ra ngoài đi dạo.
Trong phòng toát ra nồng nặc mùi rượu, bát đũa ngổn ngang. Tần Ca đã mua vé khứ hồi, là mười rưỡi tối nay, vẫn còn hơn một tiếng nữa để có thể đi dạo.
Ánh trăng bên ngoài rất đẹp, trong sáng như nước vậy. Hứa An Ly rất ít khi đi dạo trong cảnh đêm tối thế này, rất nhiều người đang hối hả rời khỏi trường, còn mình cũng sắp phải tốt nghiệp rồi, ít có lúc nào tâm trạng vui vẻ. Những ngày này của cô luôn ưu phiền đến chết, visa của Hà Tiểu Khê cũng sắp xong rồi, cô giục Hứa An Ly rốt cuộc là có đi Na Uy hay không?
Đến tận hôm qua, Hứa An Ly mới nhắn tin cho Hà Tiểu Khê.
“Na Uy sẽ có rừng của cậu, còn không có của mình. Cho dù ở đó rất tĩnh lặng, cũng có tuyết trắng và ánh trăng soi chiếu mọi nẻo đường. Mình có thể sẽ đi Bắc Kinh. Bắc Kinh sẽ không có rừng đâu. Điều đó không quan trọng, quan trọng là mình đã quyết định như thế rồi.”
Gió đêm nhẹ nhàng thổi tới, mang theo hơi ấm của nước biển. Bỗng có tiếng hát ở đâu vọng ra, hình như là bài hát Niệm khúc 1990 của La Đại Nhược. Thời gian giống như sợi tơ bay bổng, nhẹ nhàng rồi vụt bay đi mất.
Tối nay Tần Ca rất ít nói.
Hứa An Ly không lấy gì làm lạ, có lúc anh sẽ nói rất nhiều, nhưng cũng có lúc rất im lặng.
“Em tưởng rằng…”
Hứa An Ly hướng cái ánh mắt mơ hồ về phía Tần Ca, nhưng cô cũng không nói được thành lời. Dù sao cũng không phải là lần đầu tiên uống rượu, cũng có chút tửu lượng rồi. Trong lúc im lặng, cô đã dẹp hết được những suy nghĩ hỗn loạn.
“Không phải.” Câu nói của cô vừa buộc ra khỏi miệng liền bị Tần Ca cắt ngang.
Hứa An Ly giành lại. Phải! Hôm nay cô phải nói ra hết, nếu không cả đời này cô sẽ hối hận. Cô đã hối hận một lần rồi, lần này cô không muố