Tác giả: Vũ Hoa
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341521
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.
a bố mẹ cô ấy. Dùng tiền của họ khiến anh có cảm giác tự ti và bị lệ thuộc.
Vì chuyện này, mà hai người hễ cứ nhắc đến chuyện nhà cửa là lại cãi nhau đến không dứt ra được.
Thẩm Anh Xuân có lý do của cô, nhà thuê thì quá cũ, cô sống không quen còn nhà đẹp hơn thì tiền thuê quá đắt. Quan trọng nhất là cô không thể sắp xếp, bố trí phòng theo tưởng tượng của mình, chủ nhà không đồng ý. Cuộc sống chất lượng tốt thì phải là có một ngôi nhà to mà mình thích mặt tiền thì hướng ra biển, còn sau lưng thì dựa vào núi.
Đường Lý Dục muốn chứng minh về điểm này. Anh là đàn ông, anh muốn nuôi gia đình, muốn cho cô và gia đình cô một minh chứng có sức thuyết phục. Anh muốn dựa vào năng lực của chính mình để có thể mang lại cuộc sống hạnh phúc cho cô con gái quen sống trong nhung lụa của họ. Cái suy nghĩ này, từ lúc họ bắt đầu quen nhau đến giờ, anh không có cơ hội để phát huy tài năng. Bây giờ, cơ hội ấy đến rồi, anh sẽ không bỏ qua suy nghĩ này.
“Lòng tự trọng của anh quan trọng hay chất lượng cuộc sống quan trọng?”
“Cho anh thêm thời gian năm năm nữa, Anh Xuân! Anh nhất định có thể thỏa mãn được ý nguyện của em.”
“Năm năm ư? Em không còn trẻ nữa, tuổi trẻ có hạn, tại sao em luôn phải nghĩ đến cảm giác của anh, còn anh lại chưa bao giờ đứng ở góc độ của em mà nghĩ vậy? Đường Lý Dục, chúng ta cãi nhau như vậy có tác dụng gì đâu? Huống hồ với cái mức lương tháng mấy nghìn tệ của anh, đợi đến lúc đủ tiền đã là mùa quýt rồi? Em mệt mỏi lắm rồi, em không muốn nói chuyện này với anh nữa.”
Một tiếng “tạch”, Thẩm Anh Xuân dùng sức ấn tắt công tắc đèn ngủ, mọi thứ bỗng rơi vào cảnh đen tối.
Họ quay người đi, lưng đối lưng, ai ngủ phận người ấy. Chiếc giường rộng rãi vốn là nơi để da thịt quấn vào nhau, nhưng ở giữa bỗng có thêm một kẽ hở rất lớn.
Màn đêm tĩnh lặng. Căn phòng tĩnh lặng. Còn trái tim họ cũng tĩnh lặng như thời khắc đêm tối này sao?
Công sức của bốn năm đại học trong nháy mắt đã kết thúc rồi. Giống như buổi khiêu vũ tan hội vậy, bắt đầu với sự hoa mỹ và kết thúc bởi sự nhốn nháo lộn xộn. Đây sao lại không phải là sự miêu tả chân thực của tuổi trẻ và cuộc đời chứ?
Mất đi rồi mới biết lưu luyến.
Còn với cuộc sống hiện thực, những thứ khiến người ta luôn tưởng là một chiếc áo dài hoa mỹ lại bâu đầy những con rận, không phải là gặp những chuyện không như ý thì cũng là luôn có sự tiếc nuối thế này thế kia. Thẩm Anh Xuân và Đường Lý Dục là một đôi thần tiên khiến người ta ngưỡng mộ như vậy cũng thường xuyên cãi vả nhau vì sự bế tắc của cuộc sống.
Giống như Lâm Nhã Nam, trong lòng cô làm sao có thể quên đi mối tình đó, một nỗi đau khắc cốt ghi tâm? Cô thề rằng sẽ ở vậy mà không lập gia đình, nhưng cũng phải tìm bằng được Lâm Vĩnh Khang, vì anh ta còn nợ cô một lời giải thích.
Không yêu, tại sao anh ta lại tìm đến cô? Yêu, tại sao lại gây tổn thương cho cô?
Cô phải moi tim của anh ta ra, phải xem kỹ xem, anh ta đã từng yêu cô hay là từ trước đến nay chưa từng yêu? Anh ấy đã từng yêu rồi sau đó hối hận, hay là sự từ bỏ bất đắc dĩ? Rồi sau đó cô sẽ tìm đủ mọi cách để khiến anh ta yêu cô, khi anh ta đã yêu cô rồi, thì cô sẽ lại đá anh ta một cách tàn nhẫn, như đá một con chó ghẻ vậy.
Để anh ta nếm thử mùi vị đau khổ khi bị bỏ rơi, sự bơ vơ khi bị tổn thương, nỗi đau của con tim tan nát, sự mờ mịt của một trái tim trống rỗng.
Chỉ có điều là, nỗi đau mà anh dành cho cô, sự tổn thương đến khắc cốt ghi tâm mà anh dành cho cô, biết đi đâu để hoàn trả lại cho anh đây?
Cả đời này, còn có cơ hội để trả lại cho anh không?
Ở Na Uy liệu có rừng rậm dành riêng cho cô không?
Sao cô có thể quên được anh ấy chứ? Tần Ca của cô, trong ánh nắng màu hồng ấy, nó vừa vội vàng mà lại hoang mang sợ hãi, lại có chút bận rộn, trên trán đầy những giọt mồ hôi trong veo như thủy tinh. Còn cuộc đời của anh, có phải cũng đều nhớ đến cô của cái thời khắc này.
Cuộc sống sinh viên của Hứa An Ly vẫn cứ thế trôi đi.
Hà Tiểu Khê vẫn là người bạn tri kỷ tốt nhất của cô. Sau khi tốt nghiệp, Hà Tiểu Khê đã đến Na Uy, tuy không có kết quả viên mãn với anh chàng đó, nhưng anh và cô vẫn luôn là bạn tốt của nhau. Cô bạn gái người Hàn Quốc của anh ta cũng không còn ghen tị khi anh có một hồng nhan tri kỷ như Hà Tiểu Khê.
Anh chàng người Na Uy đã giúp cô liên hệ với trường đại học, là trường đại học tốt nhất ở Na Uy, chuyên ngành chính là những kiến thức liên quan đến phương diện ngoại giao. Cô muốn sau khi tốt nghiệp sẽ trở thành một nhà ngoại giao, xuất hiện một cách trang nhã ở những nơi mang tính chất cấp cao.
Mặt hồ nước ở đó thật yên bình
Không khí tràn đầy tĩnh lặng
Tuyết trắng phủ đầy khắp các nẻo đường
Chôn vùi những ký ức mà em không muốn khơi dậy
Em thật lòng muốn bắt đầu lại từ đầu
Tình yêu chân thành có thể bền lâu
Tại sao ánh mắt em vẫn chất chứa sự hoang tàn khi cô đơn
Anh có phải chỉ là một sự gửi gắm của em
Lấy đầy khoảng trống trong em
Khi rừng trong lòng em đến lúc nào mới có