XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.

không nói lời nào, cũng không chớp mắt. Một chú chim đang bay tới, bay lui, tìm đường về tổ ấm của nó.
Sau một hồi lâu nhìn nhau, nhưng với Tần Ca lại như tiếng sét ngang tai. Anh nhắm mắt lại, cơ thể có một chút run run. Lồng ngực anh từng trận, từng trận đau xuất hiện. Màn đêm tĩnh lặng, một hồi lâu, anh run run mở mắt ra.
“An Ly, anh không muốn em miễn cưỡng chấp nhận đâu, anh đã…” Tần Ca vẫn chưa nói xong, Hứa An Ly đã cắt ngang lời anh: “Không có!” Hứa An Ly lại nắm chặt tay anh một lần nữa.
Thời gian có thể làm thay đổi tất cả, lẽ nào anh ấy lại không tin sao?
Tần Ca quan sát Hứa An Ly. Dường như anh đang quan sát xem lời của cô nói là thật hay giả. Nhưng dù thế nào thì cũng quá muộn mất rồi, tất cả giờ đã trở thành quá khứ. Lần này, Tần Ca quay về là để từ biệt, quyết định bắt đầu cuộc sống mới ở Bắc Kinh. Anh cũng muốn nói cho Hứa An Ly biết, cái công ty phát hành băng đĩa đó đã sắp xếp bạn gái cho anh thật hoàn hảo. Anh đã suy nghĩ đến chuyện này và cũng thật lòng qua lại với cô gái kia một thời gian rồi. Còn nhớ anh đã từng nói với Hứa An Ly rằng sau này bất kể trái tim người nào “có chủ” cũng đều phải nói cho người kia biết. Anh sẽ không thất hứa. Còn Hứa An Ly, cô đã sớm quen với các cuộc hẹn như thế của Tần Ca, quen với sự phong trần vội vàng đến của anh, ăn một bữa cơm, rồi lại phải đi.
Khi Hứa An Ly nắm chặt tay Tần Ca, trái tim anh như trở nên loạn nhịp. Chỉ có hai từ, có và không. Nếu như là trước đây, anh sẽ không hề có một chút do dự nào. Nhưng bây giờ, cái có và không của anh đều là sự phản bội, là gây tổn thương cho một người khác. Mà cả hai anh em đều muốn bảo vệ. Làm thế nào? Làm thế nào? Phải làm thế nào đây!
Tận sâu trong đáy lòng anh có nhói lên một nỗi đau hỗn loạn. Anh do dự nhìn Hứa An Ly. Cuối cùng, anh cũng mở miệng nói: “Xin lỗi, An Ly!”
“Anh không tin lời em nói là thật à?”
“Anh đã không còn muốn… yêu em nữa.” Anh rất khó khăn để nói ra điều đó.
“Anh sợ em không thể mang lại hạnh phúc cho anh?”
“Điều đó không quan trọng.” Anh lạnh lùng nói.
“Em biết anh chờ đợi quá lâu, giống như trẻ con mong chờ được ăn một chiếc kẹo nhưng mãi vẫn chưa được ăn, đợi đến lúc ăn được thì đã không còn cảm giác vui mừng thích thú như ban đầu nữa, phải vậy không?”
“Anh…”
Hứa An Ly ôm phía sau anh, hai tay từ trên vai anh trượt xuống eo, áp gương mặt đang đầy nước mắt của cô vào lưng anh. Ôm rất chặt, không để cho Tần Ca thở nữa.
Tần Ca cứ đứng ngây người ra, im lặng, không một tiếng động. Trong lòng anh thầm nghĩ: Hứa An Ly, em là nhân chứng cho tuổi trẻ thất bại của anh.
Nếu như cứ thế mà chia tay, anh sẽ không có gì để hối hận, nhưng em lại đột nhiên nói với anh trong trường hợp vướng víu thế này, không thể phân biệt được ai đúng ai sai. Sở dĩ Tần Ca đi Bắc Kinh mà từ bỏ công việc ở đài truyền hình đã được sắp xếp xong, một phần rất lớn là vì anh muốn chứng minh có phải có thể thực sự từ bỏ được tình yêu anh dành cho cô bao năm qua hay không. Nếu như từ bỏ, có phải thực sự là rất đau khổ hay không.
Tần Ca lặng lẽ nhìn Hứa An Ly, giống như ánh mắt đã từng nhìn cô.
Rất lâu sau, Hứa An Ly bỗng nói: “Em luôn luôn thử thích anh, chỉ là anh không biết mà thôi.”
“Nhưng em sẽ thích anh được bao lâu?” Câu nói đang định thốt ra từ trong lòng Tần Ca lại bị anh vĩnh viễn ngăn lại nơi lồng ngực.
Tần Ca chỉ đứng như người máy mà ôm cô. Cơ thể cô vừa mềm mại vừa ngọt ngào, gương mặt trắng như trứng bóc của cô, mái tóc, cơ thể, nước da, tất cả đều toát ra một mùi hương thơm dễ chịu, được anh ôm vào lòng.
Im lặng một hồi lâu, môi cô dần dần đưa tới, cắn chặt lấy môi anh.
Tần Ca cứ tưởng rằng anh sẽ không bao giờ hôn cô nữa, anh tưởng rằng hai người sẽ cứ thế mà rời xa. Nhưng trong cái khoảnh khắc môi cô chạm vào môi anh, anh đã cúi người xuống và cắn chặt lấy môi cô.
Cô ngậm chặt môi anh, nhìn anh. Anh cũng ngậm chặt môi cô, rồi nhìn cô.
Giống như lần đầu tiên vậy, anh hôn cô một cách say đắm mà không cần để ý đến cái gì khác.
Bỗng nhiên, cô lại đẩy mạnh anh ra.
Anh mở to mắt kinh ngạc nhìn cô. Bây giờ, người nắm giữ thế cục là cô chứ không phải anh.
“Đợi em thêm một năm nữa, chúng ta sẽ kết hôn.”
Từ khi Tần Ca đi Bắc Kinh, hai người chưa từng có một lần ở bên cạnh nhau hẳn hoi. Mọi lần đều là anh vội vàng đến, rồi lại vội vàng đi. Tình yêu cần sự giao lưu, cần ở bên nhau nói chuyện, cần sự gần gũi của da thịt, cũng cần phải cãi nhau.
***
Nhà nghỉ nằm ngay bên cạnh trường, không to lắm, nhưng rất sạch sẽ, bên trong có phòng cho các đôi yêu nhau. Thực ra, đa số khách ở đây đều là sinh viên năm thứ tư của trường, chủ nhà nghỉ cũng biết rất rõ nên chỉ cần viết tên vào sổ đăng ký là có thể dễ dàng lấy được một phòng. Chỉ có điều, cái giây phút lấy được chìa khóa ấy, Hứa An Ly vẫn cảm thấy ngại ngùng đến đỏ mặt, cô nhanh chóng bước lên tầng, mở cửa phòng 206. Một chiếc giường đôi rộng rãi chiếm cả diện tích của căn phòng, còn có một chiếc ti vi, một chiếc ghế sô pha, thiết kế rất đơn giản.
Ga giường vừa thay xong, còn tỏa ra m