Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.

ay không thì cô vẫn cảm thấy bụng mình nhói đau. Lúc đó, đầu óc cô chẳng nghĩ ngợi được điều gì. Kệ. Không sân khấu hóa đến vậy chứ? Cô đến tháng lúc này sao? Thảo nào hôm nay bụng cô lại đau như thế.
- Cô không sao chứ? - Lúc này Mạc Đông cũng đã đuổi theo đến nơi. Thấy cô bị ngã, anh vội vàng chạy đến hỏi.
- Không sao. Không sao. Anh đưa tôi về nhà được không? - Trong lòng Văn Hạ nghĩ, có chuyện cũng không thể nói. Thật là mất mặt! Nhưng thật sự là rất đau. Cô ấn mạnh tay vào bụng.
Mạc Đông nhìn thấy cô ngại ngùng, tay cô cứ ấn vào bụng nên cũng nghĩ là cô đến tháng. Anh vội vàng dìu cô ra ngoài, chẳng nghĩ ngợi nhiều.
Xe chạy chưa đến mười phút thì cũng gần về đến nhà. Văn Hạ đau đến mức trán vã mồ hôi. Mạc Đông vừa quay đầu lại nhìn bộ dạng đó của cô thì giật mình, anh vội nói:
- Tôi đưa cô đi bệnh viện nhé.
- Không. . . sao. Ở nhà tôi có thuốc. . . - Văn Hạ nói nhát gừng. Cô không thể vì lý do này mà đến bệnh viện. Thật là mất mặt!
Mạc Đông nhìn thấy cô như vậy thì đánh vô lăng, quay xe đến bệnh viện. Đàn ông không nên lúc nào cũng làm theo lời phụ nữ, nghe theo phụ nữ. Vì khi Văn Hạ vào viện và ra viện thì từ một người đã trở thành hai người.
Đúng vậy. Thật đúng như phim ảnh, sau khi nam diễn viên chính và nữ diễn viên chính chia tay, nữ diễn viên chính mới phát hiện ra mình có thai. Lúc này, Văn Hạ chính là nữ diễn viên chính đó.
Có một điều khác là lúc này, nữ diễn viên chính chắc chắn Tô Mạch luôn mong muốn đứa trẻ này nhưng không phải là điều cô muốn vì cô rất sợ diễn vai làm người mẹ tốt. Nhưng khi vừa biết trong bụng mình có một sinh linh bé nhỏ thì cảm giác đầu tiên của cô là cô cần đứa trẻ này vì chỉ có nó mới luôn ở bên cô. Dù Tô Mạch có rời xa cô thì cô cũng không cô đơn.
Mạc Đông đứng bên cạnh nhìn thái độ bình tĩnh của Văn Hạ mà càng ngưỡng mộ Tô Mạch. Anh có thể nhận ra, tuy bây giờ họ đã chia tay nhưng họ sẽ nhanh chóng quay lại với nhau. Thế nên nếu anh tiến vào quá sâu thì sẽ đến lúc anh tự làm khó mình.






Trưởng thành từ giây phút này
Sau khi về nhà, Văn Hạ chẳng nghỉ ngơi gì. Cô nhìn thấy Hắc Hắc đang ngủ trong ổ thì nhẹ nhàng đi đến bế nó lên như sợ làm nó thức giấc nhưng Hắc Hắc rất nhạy cảm. Cô vừa chạm vào thì nó đã tỉnh giấc.
Hắc Hắc là chú chó thuần chủng. Tuy mới chào đời chưa lâu nhưng lông nó đã mọc rất dài. Văn Hạ chỉ cần dùng một tay cũng có thể bế lên, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Hắc Hắc dùng đôi mắt nhỏ xíu giống như hai hạt đậu của mình chăm chú nhìn Văn Hạ. Tuy nó còn nhỏ, chưa biết phân biệt người nào với người nào nhưng với Văn Hạ, dường như nó cảm thấy tin tưởng, có thể dựa dẫm giống như người mẹ.
- Hắc Hắc, con vừa đến thì chúng ta lại có thêm một thành viên mới. Tuy bố con chưa về nhưng mẹ sẽ chăm sóc con và cả em bé nữa. Đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng chăm sóc em bé nhé.
Tách trà thủy tinh phản chiếu nụ cười hạnh phúc và hiền hòa trên khuôn mặt Văn Hạ giống như người phụ nữ mệt mỏi lúc trước không phải là cô ấy. Tuy nhiên, trong chốc lát cô biết mình nên vui vẻ, bình tĩnh hơn. Tâm trạng quá vui hoặc quá buồn không thích hợp cho em bé nhưng cô sẽ cố gắng dành cho bé một môi trường tốt. Đây là tình yêu của người mẹ ư?
Hôm sau, Minh Ưu thức dậy rất sớm và muốn đi ra ngoài. Chuyện mẹ cậu qua đời đã khiến cả gia đình cậu ngập trong bầu không khí đau thương. Thực ra cả gia đình cậu cũng chỉ có hai người là cậu và bố nhưng ít nhất khi mẹ còn sống thì đó vẫn có thể gọi là một gia đình.
Bố đã già. Nhưng dường như đêm đó, ông đã già thêm mười mấy tuổi. Từ một người đàn ông trung niên tráng kiện, ông đã trở thành một ông lão già nua. Từ lúc đó, cậu thật sự không hận bố mình nữa, cậu luôn biết, không chỉ có mình cậu buồn bã, đau khổ.
- Con đi đâu sớm thế? – Minh Ưu vừa bước chân ra khỏi cửa thì giọng nói mệt mỏi của bố vang lên phía sau. Mấy ngày nay bố cứ đờ đẫn ở nhà, cứ đờ đẫn trong phòng mẹ không chịu ra nên cậu muốn chạy trốn. Cậu không muốn chịu đựng nỗi đau này nữa.
- Ồ! Con đến chỗ anh Mèo con. – Minh Ưu vẫn trầm lặng. Hoặc có thể nói là cậu chẳng có lý do gì để vứt bỏ sự trầm lặng đó.
- Con nhớ về sớm nhé. Con…con đang yêu ư? – Minh Chí Nguyên ngập ngừng nhưng vẫn hỏi cậu. Khi ông đi qua phòng Minh Ưu, qua khe cửa, ông nhìn thấy cậu thẫn thờ ôm đôi vỏ gối đó. Thỉnh thoảng cậu ngủ mơ có gọi một cái tên. Ông nghĩ nhất định là con trai mình đang yêu.
Minh Ưu hơi giật mình ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt bố không lạnh lùng như thường ngày mà chỉ có sự quan tâm.
- Con thích cô gái nào thì dẫn về giới thiệu với bố. Con cũng đã lớn rồi. Chuyện gì con cũng nên tự quyết định. Bố đã già rồi. – Người đàn ông không chịu khuất phục trước tuổi tác đã tự thửa nhận mình đã già. Đó là một đòn mạnh biết mấy. Người mình yêu ra đi, trái tim cũng tan nát.
- Bố có yêu mẹ không? – Minh Ưu quay lại, xoay người với tư cách là một người đàn ông chứ không phải là một đứa trẻ đứng trước mặt bố, thật lòng hỏi.
Mắt Minh Chí Nguyên thoáng hiện lên