Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
ịu, bà làm nhiều như vậy không phải là để cho con trai con dâu sống thật tốt qua ngày, sau đó sinh mấy người đứa bé, người một nhà vui vẻ vui vẻ ở chung một chỗ. Chỉ là nguyện vọng đơn giản thường không dễ dàng thực hiện, thực tế đáng đánh đòn luôn luôn cho một trò đùa dai mới thỏa mãn.
Bác sỹ mặt không thay đổi cầm một tấm ảnh từ bên trong ra ngoài, cau mày, khí thế hừng hực: "Chưa từng gặp qua người giống như cái người này thiếu thận trọng làm sao, cô đã có bầu gần hai tháng rồi, kinh nguyệt hai tháng không tới, cô đều không biết sao?"
Cô nói không được nữa, ôm Âu Dương cười khóc: "Mẹ, cũng cám ơn mẹ." Tiểu Phàm muốn nói là, cám ơn mẹ sinh ra một người con trai tốt như vậy, có anh ấy ở đây, con rất hạnh phúc.
Hạnh phúc rất khó có được, có người kết hôn, cùng nhau trải qua mấy chục năm có lẽ cũng không chân chính hiểu hàm nghĩa hạnh phúc. Mà Tiểu Phàm rất may mắn, bởi vì ở bên cạnh cô có một người đàn ông, người này có thể ở trong lúc nguy hiểm đầu tiên nghĩ đến mình —— còn có cái gì so với chuyện này càng làm cho người ta cảm động đây, hơn nữa hiện tại trong bụng của cô lại có thêm một người đủ để cho cô tinh thần mạnh mẽ.
Lý Phỉ đi theo bác sỹ đi ra ngoài làm thủ tục nằm viện, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tiểu Phàm và Âu Dương.
Tiểu Phàm cầm tay Âu Dương, vẻ mặt từ từ bình tĩnh lại: "Mẹ, có một việc muốn mẹ giúp một tay." Cô từ trong túi tiền móc ra máy điện thoại mới của Đông Thần, "Tai nạn xe cộ không phải ngoài ý muốn, điện thoại di động này cũng có vấn đề, mấy ngày trước có người dùng điện thoại chính phủ chế tạo ra trò chơi ác độc, mục đích là ly gián con và Đông Thần, con hoài nghi cả lần kia trong nhóm phóng viên xuất hiện ảnh chụp cũng có người cố ý chuẩn bị. . . . . . Nếu sự thật là như vậy, người kia bày cục diện lâu như vậy, tâm tư của hắn thật quá kinh khủng."
Âu Dương cũng không khỏi lấy làm hoảng sợ, chuyện tai nạn xe cộ cảnh sát vẫn còn đang điều tra, nhưng nếu quả như thật là vì người khác, như vậy cho dù cuối cùng bắt được người gây ra họa, cũng không nhất định có thể bắt được người sau lưng. Ý tứ của Tiểu Phàm hẳn là muốn thông qua quan hệ của Âu Dương đến bắt được người này chứ? Nếu quả thật có một người như thế ở bên cạnh con trai của bọn họ, người kia là ai?
Âu Dương gật đầu, trấn an Tiểu Phàm: "Hiện tại quan trọng nhất chính là ccả nhà con ở trong bệnh viện tiếp nhận trị liệu thật tốt, những chuyện này giao cho mẹ làm, con yên tâm, người làm việc ác trốn không thoát đâu."
"Mẹ, mẹ cũng cẩn thận một chút, người bắn tên sau lưng bắn là đáng sợ nhất, hắn dám đụng đến chúng ta, nói không chừng ngay cả mẹ cũng sẽ không bỏ qua, mẹ tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì!" Tiểu Phàm có chút lo lắng.
Âu Dương sờ sờ đầu của cô: "Lo lắng mẹ cái gì, NICO vẫn một tấc cũng không rời theo sát mẹ, nếu không phải là mẹ ngăn cản, anh ta đoán chừng cũng sẽ cùng vào bệnh viện, có anh ta ở đây, người bình thường vẫn là không dám đến gần."
Đang lúc nói chuyện, một thanh âm thật xa xôi liền truyền đến, là Lý Phỉ: "Em gái, em gái, Tiểu Dịch đã tỉnh lại, cậu. . . . . ."
Tiểu Phàm cơ hồ là lập tức từ trên giường ngồi dậy, nếu không phải là Âu Dương ngăn cản, cô hẳn là sẽ chân trần đi tới.
Âu Dương chuẩn bị xong giầy thay cô, bất đắc dĩ rống lên một tiếng: "Con lại quên mất bác sỹ dặn dò ư, con bây giờ không thể làm động tác kịch liệt, phải giữ vững tâm tình bình tĩnh, Đông Thần sẽ chờ con, cho nên không cần vội mấy giây này."
Tiểu Phàm đỏ mặt nở nụ cười, trong lòng mặc dù lo lắng, nhưng vẫn là nghe lời mới đeo giày thật tốt, trùm áo khoác lên, sau đó từng bước từng bước đi mà không phải chạy như lúc trước.
Đến cửa phòng bệnh của Đông Thần, cô dừng một chút, cửa phòng khép, có thể nghe có người ở bên trong nói chuyện: "Tiểu Phàm cô ấy có khỏe không?"
Đó là thanh âm của Đông Thần, mặc dù rất nhẹ, nhưng Tiểu Phàm vẫn là lập tức liền nghe đến. Cảm xúc phập phồng đưa tay đẩy cửa ——
Mọi người cảm thấy được mình nên tránh ra, để lại không gian cho đôi vợ chồng trẻ.
Trong phòng bệnh, máy móc vận hành tốt lành, mà hai người nam nữ trầm mặc một hồi, sau đó đến gần, đến gần, gần thêm nữa.
Tiểu Phàm duỗi tay đưa ra, để cho Đông Thần cầm, cười lên với anh: "Anh là tên khốn kiếp, không phải nói chỉ ngủ một lát sao, ngủ lâu như vậy là muốn làm người ta lo lắng chết à!"
Trên mặt Đông Thần tái nhợt cũng hiện lên nụ cười: "Nếu là anh không ngủ, làm sao cho em cơ hội thổ lộ tình cảm thật lòng nha. Chẳng qua lúc ấy anh ngủ được mơ mơ màng màng, nếu không em lặp lại lần nữa đi."
Tiểu Phàm cực kỳ xem thường không khách khí chút nào chào hỏi: "Nói gì nha, em không nhớ rõ em có nói qua cái gì."
Đông Thần cau mày ho hai tiếng: "Làm sao em có thể khi dễ người bị thương như vậy."
Tiểu Phàm: "Anh vẫn không thể khi dễ phụ nữ có thai!"
Trầm mặc, trầm mặc, vẫn là trầm mặc, trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ có thể nghe được tiếng hít thở, mà rất rõ ràng, có một tiếng hít thở mặc dù rất nhỏ nhưng lại trở nên dồn dập.
Con ngươi Đông Thần không tự chủ phóng đại, khóe miệng nâng