XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hai Người Đấu Hư Giường

Hai Người Đấu Hư Giường

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

lên, hạ xuống, lông mày nhăn lại, giãn ra, cánh mũi lại khôi phục căng lớn . . . . . . Tóm lại thái độ tuyệt đối muôn màu muôn vẻ.
Tiểu Phàm nhìn không khỏi bật cười: "Anh đây là nét mặt gì nha."
Đông Thần di chuyển lên, muốn ngồi dậy một chút, nhưng bởi vì trên đùi vô lực, cho nên động tác rất khó khăn. Tiểu Phàm thấy thế lập tức dìu anh lên, lại lót gối đầu.
Trong quá trình này Đông Thần một mực gọi: "Em ngồi xong đừng cử động, cẩn thận đứa bé. . . . . ." Rất dễ nhận thấy Tiểu Phàm không nghe lời của anh.
Đợi cuối cùng sau khi ngồi vào chỗ của mình, anh thở dài một cái, đưa tay ở trên bụng của Tiểu Phàm nhẹ nhàng vuốt ve: "Con à, thật xin lỗi, ba vô dụng, con mệt mỏi sao?"
Tiểu Phàm hì hì bật cười một tiếng: "Anh khốn kiếp, chỉ lo đứa bé, làm sao lại không hỏi em một chút?"
Đông Thần liếc mắt nhìn đồng phục trên người Tiểu Phàm, khẽ mỉm cười: "Hai chúng ta thật là trời sinh một đôi, ngay cả nằm viện đều là cùng nhau, quần áo này mặc ở trên người chúng ta giống như trang phục tình nhân, em cứ nói đi?"
Thời điểm nhìn lại Tiểu Phàm, anh có chút luống cuống, đưa tay ở trên mặt cô lau mấy cái: "Đứa ngốc, em khóc cái gì."
Tiểu Phàm không muốn khóc, Đông Thần tỉnh lại là chuyện tốt, nhưng mà bây giờ nghe anh nói vài lời nói đùa đều sẽ cảm thấy phải lỗ mũi ê ẩm. Là bởi vì mang thai, cho nên liền tâm lý cũng trở nên yếu đuối sao? Hay là bởi vì nghĩ đến . . . . . chân của Đông Thần.
Tiểu Phàm đưa ánh mắt từ từ chuyển đến Đông Thần vị trí bắp chân bên trái, dập nát như gãy xương, lúc này có bao nhiêu đau đơn? Tiểu Phàm không thể tưởng tượng, có lẽ đợi cô sinh con rồi, cảm nhận được cái loại đau bụng sinh đó mới có thể hiểu. Như vậy hiện tại Đông Thần là dùng sức lực lớn đến đâu để cho mình xem ra chuyện gì cũng không có, còn cười cười nói nói với bản thân đây? Nghĩ đến đây, Tiểu Phàm liền đau lòng.
Đông Thần đưa tay nâng mặt của Tiểu Phàm lên, bởi vì dùng sức không được, cho nên ngay cả hôn cô cũng không có biện pháp, khẽ thở dài một cái: "Bà xã ngốc, nói rất hay tại sao lại khóc. Như vậy, anh giúp em kể chuyện cười đi. Một đại ca lấy một khẩu súng tự động rất tốt ở nhà, mỗi khi gặp đại tẩu phát giận, đại ca luôn là không nói hai lời, đến bên cạnh lau súng trường đi. Đại tẩu liền bị sợ đến mặt mũi không còn giọt máu, một cuộc nội chiến còn chưa bắt đầu, liền kết thúc. Có người không nhịn được hỏi đại ca: đại tẩu sợ ngài giết cô ấy? Đại ca rất hả hê anh nói: đâu có, là cô ấy sợ tôi tự sát. . . . . ."
Tiểu Phàm sửng sốt một chút, sau đó lại mới phản ứng được: "Anh nhưng ngàn vạn lần không được học người ta, em mới sẽ không giống như đại tẩu để cho anh."
Đông Thần cười làm lành: "Dạ dạ dạ, anh sẽ nhường em, tất cả cái gì đều nghe theo em."
Tiểu Phàm cười rộ lên: "Trước mặt con, anh cũng không thể nói lời không tính toán gì hết. Anh hiện tại liền nghe em nói..., mau nghỉ ngơi đi, em và con ở ngay bên cạnh với anh."
Đông Thần: "Anh đây không thể theo em, em cũng trở về nghỉ ngơi đi, mình vẫn là bệnh nhân đấy, theo anh làm gì. Ngoan, nghe lời của bác sỹ thật tốt."
Tiểu Phàm trợn tròn cặp mắt: "Cũng biết anh sẽ đổi ý, được, em đi đây." Nói xong cô thật sự đứng dậy rời đi, trong quá trình này cũng không có quay đầu lại liếc mắt nhìn: nếu như mình không đi, anh sẽ vẫn cùng với mình, nghỉ ngơi? Làm sao có thể! Anh sẽ dùng hết sức suy nghĩ tìm ra một chút chuyện cười trêu chọc mình cười, anh sẽ mạnh mẽ chống đỡ nghe mình nói chuyện, mặc dù mí mắt đã đánh nhau, anh sẽ. . . . . . Lúc ra cửa Tiểu Phàm lau mặt một cái, nhẹ giọng nở nụ cười: người đàn ông tốt như vậy làm sao tìm đi!
Âu Dương nhìn Đông Thần một cái rồi ra bệnh viện, bà đây là làm trưởng bối chính là nên giúp hai đứa bé này làm chút chuyện. Có người muốn hại đứa bé của bà, bà sẽ làm người nọ vì vậy mà phải trả một cái giá cực kỳ cao!
Lý Phỉ nhìn Tiểu Phàm cười không ngừng: "Tớ nói này hai vợ chống các cậu cũng quá hài hước đi, mới vừa rồi tớ liền đi ra ngoài một lát, cậu lại chạy đi xem Tiểu Dịch, kết quả Tiểu Dịch cũng vừa tỉnh lại liền hỏi cậu thế nào. Oh my God, hai người không phải cách mấy phòng bệnh sao? Có muốn như vậy hay không một giây không thấy như cách ba thu à?"
Tiểu Phàm gặm quả táo người nào đó gọt xong, bình tĩnh mà cười: "Lý tiểu thư, tớ phát hiện cậu bây giờ cũng sẽ vận dụng thành ngữ linh hoạt, quả thực là trẻ con dễ dạy."
Lý Phỉ hếch mày: "Đó là đương nhiên, chị đây là ai nha! Chỉ là em cũng đừng nịnh nọt chị, chị sẽ không bởi vì em nói mấy lời hữu ích liền buông lỏng giám thị đối với em."
Quả táo trong miệng Tiểu Phàm thiếu chút nữa rớt xuống. . . . . .






Mọi Người Được Trảm Yêu Trừ Ma
Mặc dù mấy người bọn anh cố gắng khống chế tin tức đối với bên ngoài, nhưng vẫn có không ít người nghe tiếng mà đến. Cục trưởng công an Đổng Kiến Dân là nhóm người đầu tiên chạy tới, anh và Đông Thần là trên một cái thuyền, những năm gần đây hai người giúp đỡ lẫn nhau, ngược lại lên đường thuận buồm xuôi gió. Đáng tiếc lần này Đ