Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2217 lượt.

nhếch miệng, muốn nở một nụ cười tự giễu, nhưng lại không cười được. Cô cúi gằm đầu đi tới trước mặt anh, lí nhí:
- Anh mắng đi, em không cãi lại đâu!
Cô cố tình tránh xa, khiến Tiểu Phàm Phàm đau lòng như vậy. Cô rất khó chịu, Tiểu Phàm Phàm mới hơn ba tháng tuổi, đáng lẽ sẽ không nhớ gì, ai ngờ cậu nhóc lại đặt cô vào tận sâu trong đáy lòng.
- Em đã làm sai điều gì? – Anh nhướn mày.
- Chểnh mảng nhiệm vụ, lười biếng tiêu cực. – Cô thành khẩn nhận lỗi.
Tiểu Phàm Phàm trong lòng cô ê a phụ họa.
- Chị hai có nói với em, khi nói chuyện với người khác thì phải nhìn vào mắt họ không? – Anh nâng cằm cô lên.
Trong đôi mắt anh, cô thấy một hồ nước dịu dàng lay động.
- Sau này phải làm sao?
- Chăm chỉ tận tụy… tận trung với nghề. – Đầu óc như đã treo máy, trả lời trong vô thức.
Không dám nhúc nhích, tim đập nhanh như trống, mồ hôi bịn rịn, hai gối mềm nhũn…
Trong làn sóng nhẹ sông Cam
Ta cam lòng làm cây cỏ dại
Đầm nước sâu dưới bóng cây du
Không phải suối xanh, mà là cầu vồng trên trời cao
Đang tan ra trong nóng vội
Trấn tĩnh như giấc mộng cầu vồng
Tìm mộng? Hãy cầm cây sào trúc
Ngược dòng tới thảm cỏ xanh hơn
Con thuyền đằm chở ngàn sao
Cất tiếng ca trong ánh sao rực rỡ…[4'>
- Gia Hàng, em đang nghĩ gì?
Tiếng nói cất lên từ trên đỉnh đầu cô. Cô không hề phát giác, đôi tay dài đã vòng quanh eo cô, ôm trọn cô và Tiểu Phàm Phàm vào lòng.
Cô nghe thấy tiếng trái tim anh đập mạnh, thình thịch, thình thịch… liên tiếp.
Cô nghĩ tới Từ Chí Ma[5'>, nhưng không thể nói cho anh biết.
[4'> Những câu thơ trong bài thơ Tạm biệt Cambrigde của nhà thơ Từ Chí Ma.
[5'> Từ Chí Ma (1896 – 1931), nhà thơ Trung Quốc nổi tiếng, vị chủ tướng của phong trào thơ cách tân luật.






Đêm chưa tàn, nến cháy lắt lay (1)
Xe dừng trước một cửa ngõ, mở cửa xe, bước trên con đường lát đá xanh bóng loáng, dường như đang đẩy cánh cửa lịch sử nặng nề, thời gian bỗng quay ngược lại, vương gia tướng tá lần lượt điểm trang bước lên sân khấu. Con ngõ này mang trong mình những câu chuyện kể, bên trong là khoảnh sân nhỏ một thời huy hoàng tới nay vẫn được người Bắc Kinh say sưa kể lại.
Nhìn bề ngoài, nhà bố mẹ thủ trưởng chỉ là một tứ hợp viện bình thường, cổng lớn màu đỏ, đã bạc màu qua năm tháng.
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, cậu lính cần vụ mặt mày trang nghiêm gật đầu với họ, không cười.
Đập vào mắt là một bức tường đắp nổi màu trắng, vòng qua bức tướng đó mới phát hiện ra nơi này rất rộng lớn, có hành lang đi dạo, cửa sổ các phòng bằng gỗ khắc những hoa văn phức tạp, trông rất cầu kỳ. Qua hành lang là tới trung viện, trong sân trồng hai cây cổ thụ.
Bà Âu Xán đứng trên bậc thềm, dáng vẻ cao sang quý phái:
- Ở Bắc Kinh, khi đứa trẻ được ba tháng mười ngày, người lớn sẽ chúc phúc cho nó, thân bằng cố hữu đều phải tặng quà chúc mừng.
Trác Thiệu Hoa bình tĩnh lên tiếng:
- Mẹ, bọn con về rồi!
- Về thì về, chẳng lẽ còn phải đốt pháo chào mừng nữa hay sao? – Người bước ra cùng là ông Trác Minh, ông mặc thường phục, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng nghiêm nghị.
Gia Hàng cười cười với họ. Có một số người, làm một việc gì quá lâu sẽ dẫn đến lời nói, cử chỉ đều mắc bệnh nghề nghiệp.
- Phàm Phàm ngủ rồi, coi chừng bị đánh thức. – Trác Thiệu Hoa khẽ ho một tiếng.
Ông Trác Minh lặng lẽ liếc nhìn Phàm Phàm, chắp tay sau lưng đi vào trong sân.
Nếu Gia Hàng không nhìn nhầm, hình như ông hơi thất vọng.
Bà Âu Xán là người phong độ, nếu đã bảo cả nhà Trác Thiệu Hoa tới, tuyệt đối sẽ không mặt nặng mày nhẹ. Không thể nói là nhiệt tình, nhưng chắc chắn là lịch sự.
Chỉ là bữa cơm gia đình, nên bày ở hậu viện, không bị người ngoài làm phiền, người tham dự còn có vợ chồng bà Trác Dương, bọn họ tới muộn hơn nhà Trác Thiệu Hoa một chút.
Khí sắc bà Trác Dương vẫn tốt, mặt ông Án Nam Phi lại hốc hác trơ xương, chiếc áo khoác trở nên rộng thùng thình, giống như bị một cú sốc chí mạng, hai vai ông rũ xuống, da cằm nhăn nheo, bọng mắt phù lên, hoàn toàn không còn vẻ ung dung nho nhã dạo trước.
Đến ông Trác Minh cũng phải quan tâm hỏi thăm xem ông đã tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe chưa?
Bà Trác Dương trả lời thay ông, đã kiểm tra rồi, chẳng có bệnh gì cả, chỉ có điều gần đây ăn ít hẳn, ngủ không ngon, hút thuốc rất nhiều.
- Công việc áp lực quá à? Ông Trác Minh lại hỏi.
Từ lúc tới, ông Án Nam Phi cứ nhìn Gia Hàng mãi, ông nở nụ cười mệt mỏi, không có, chỉ là tuổi tác không chừa ai.
Bà Âu Xán rất chu đáo, chuẩn bị cho Phàm Phàm khóa trường mệnh, chuông trường mệnh và kỳ lân bằng vàng, bà Trác Dương thì tặng một bộ bát đĩa, thìa đũa bạc được chế tạo hết sức tinh xảo, trông như tác phẩm nghệ thuật, không chút thô tục.
Tiếc là tên nhóc thối nhận quà không được cảm kích lắm, ngủ rất say, thủ trưởng lại hoàn toàn thản nhiên, chỉ có Gia Hàng lên tiếng cám ơn, ai bảo trên hộ khẩu cô mang danh là “mẫu thân đại nhân” của tên nhóc thối chứ!
Thượng chính rồi, hạ mới không loạn.
Ba người đàn ôn