Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.

hổ trên đầu, cực kỳ chăm chú.
- Tiểu Phàm Phàm! – Gia Hàng nhảy ra trước mặt cậu nhóc, hai tay chắp sau lưng, mỏ chu lên.
Cuối cùng cái mũ cũng lệch sang một bên, Tiểu Phàm Phàm thổi phì một cái, hình như vừa rồi rất mất sức, đô mắt đen láy từ từ nhìn về phía Gia Hàng.
Không cười, cũng không thơm môi cô, mặt không thể hiện điều gì.
Gia Hàng nghiêng đầu, ngắm nghía cậu nhóc thật kỹ.
- Tiểu Phàm Phàm, không phải con quên Heo rồi đấy chứ?
Tiểu Phàm Phàm không chớp mắt, cũng chẳng né tránh, cái miệng xinh bắt đầu mếu máo.
Chưa bao giờ bị lạnh nhạt như vậy, Gia Hàng băn khoăn nhìn thím Đường cầu cứu:
- Tên nhóc thối này hôm nay sao thế ạ?
Thím Đường cười:
- Đang giận cô đấy, đã lâu rồi cô không về mà!
Tim Gia Hàng chùng xuống:
- Tiểu Phàm Phàm, có phải vậy không?
Như bị động đến vết thương lòng, Tiểu Phàm Phàm khóc òa lên, còn thương tâm hơn hôm đi tiêm phòng, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Tiếng khóc thảm thiết này khiến Gia Hàng xót xa, vội vế cậu nhóc lên:
- Xin lỗi, xin lỗi, Heo xấu, Heo không nên bỏ mặc Phàm Phàm, thực ra ngày nào Heo cũng nhớ tới Phàm Phàm hết, chỉ là… Heo bận!
Gia Hàng hít hà mùi thơm em bé ấm áp trên người Phàm Phàm, khóe mắt bỗng đỏ hoe.
Những ngày phải xa Phàm Phàm khó khăn hơn cô tưởng nhiều, nhưng vẫn phải giữ vững đôi chân mình. Cô không thể để mình lún quá sâu, bởi vì rồi sẽ có một ngày, cô phải biến mất.
Trong hai mươi ngày này, có một ngày công ty Trì Sánh ra mắt các nhân vật đằng sau Lệ nhân hành, cô đứng cả ngày trên sân khấu như một đạo cụ, trả lời phỏng vấn của báo chí. Suốt mấy ngày lê la với Ninh Mông và Mạc Tiểu Ngải, hai đứa nó bận bù đầu bù cổ. Thấy người nhàn nhã như cô rất phiền phức, liền đá văng cô đi. Tử Nhiên phải ôn thi học kỳ, thi xong lại ôm chặt lấy cái máy tính, chẳng thèm đếm xỉa đến cô.
Chu Văn Cẩn cũng bận, hiện giờ phía Bộ đang tập trung đào tạo anh, ngày nào công việc cũng dồn dập, anh cố tranh thủ thời gian để gặp mặt Gia Hàng. Cũng may hai người ở cùng một tiểu khu, gặp nhau cũng không khó. Chỉ có điều nhìn thấy anh và Diêu Viễn ra vào cùng nhau, sẽ có một cảm giác hơi kỳ cục. Khi ra ngoài xem phim, ăn cơm, cũng sẽ liên tưởng tới cảnh tượng anh cùng Diêu Viễn đi với nhau hôm Tết dương lịch.
Đó không phải là ghen, Chu Văn Cẩn rất thẳng thắn với cô, không giấu giếm điều gì.
Tình cảm là thứ rất kỳ lạ, không thể nói rõ được.
Khi đi dạo phố, Chu Văn Cẩn nắm tay cô hoặc ôm eo cô, cô sẽ cứng người lại. Chu Văn Cẩn cười cô không hợp tác, nhưng có thể nhìn ra được, anh trân trọng sự không hợp tác này của cô, anh ngỡ cô e thẹn.
- Heo, đừng căng thẳng, cứ từ từ. – Anh dịu dàng thì thầm.
Cô lớn lên giữa một đám con trai, tiếp xúc với con trai còn tự nhiên hơn với con gái, cô chỉ là… không quen!
Cô đã quen đêm đêm nằm xuống nhớ tới Tiểu Phàm Phàm, nhớ một hồi rồi sẽ bật cười. Có hôm cười to quá, sáng hôm sau cô bạn cùng phòng nhìn cô như nhìn một con điên.
Hôm nay đã nói là sẽ đi tới nhà bố mẹ thủ trưởng ăn cơm, tối qua cô trằn trọc mãi không ngủ được. Trời vừa hửng sáng, cô đã bắt chuyến xe sáng chạy tới đây.
Cậu nhóc này lại còn giận cô nữa chứ.
- Phàm Phàm tuy chưa biết nói, nhưng cái gì cũng đã biết hết, ha ha, mẹ vẫn là mẹ, dù chúng tôi có chăm sóc tốt đến đâu cũng không thể thay thế được.
Thím Đường lại còn đổ thêm dầu vào lửa, khiến cô càng thêm áy náy.
- Tiểu Phàm Phàm, tha thứ cho Heo được không? – Cô chân thành xin lỗi.
Mũ còn chưa hất ra được, trái tim bé bỏng lại bị tổn thương, đâu có tha thứ dễ như thế, Tiểu Phàm Phàm khóc đến nỗi trán rịn mồ hôi.
Gia Hàng xị mặt:
- Tiểu Phàm Phàm không thích Heo nữa rồi, vậy Heo đi đây, nhé?
Tiếng khóc càng to hơn.
- Vậy Heo ở lại, mãi mãi ở bên Tiểu Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm lại thích Heo, có được không? – Gia Hàng cuống đến mức sắp khóc, đau lòng gỡ mũ ra, lau mồ hôi cho cậu bé.
Tiếng khóc nhỏ dần, bờ vai nhỏ rung rung, nước mũi lúc thò ra lúc thụt vào.
Gia Hàng thở phào, nhóc thối chắc đã hết giận rồi chứ?
Cô rút khăn giấy ra, muốn lau nước mũi cho cậu bé.
Cái mặt nhỏ quay phắt đi, mặc cho nước mũi chảy lòng thòng, đôi mắt đen lay láy đăm đăm nhìn cô.
- Tiểu Phàm Phàm, bé ngoan phải sạch sẽ. – Gia Hàng dỗ dành.
Tiểu Phàm Phàm thở dài một hơi thật nặng nề, đúng là thở dài, trái tim bé bỏng lại nhấp nhổm. Sau đó, cái miệng nhỏ xíu chu ra, đầu ngẩng lên.
Gia Hàng trừng mắt nhìn hai dòng nước mũi, như thế nghĩa là tha thứ phải không?
Không dám đả kích cậu nhóc, cô nhắm mắt lại, vội đưa mặt ra.
Thượng đến nhân từ ơi, cô đã được nếm mùi vị của nước mũi…
- Vừa khóc vừa cười, ăn mười bát cháo. – Gia Hàng lấy khăn giấy lau nước mũi của Phàm Phàm, trợn mắt lên nhìn trời, đây mới đúng là thơm môi nhóc thối đúng nghĩa này.
Cậu nhóc tựa vào đầu ngực cô, túm lấy cái tua trên khăn, khỏi phải nói, ngoan ngoãn biết bao.
Trái tim lơ lửng nãy giờ của Gia Hàng lúc này mới từ từ chạm đất, mắt bỗng máy một cái, phát hiện Trác Thiệu Hoa đang đứng tựa cửa, không biết đã nhìn họ bao lâu.
Cô cũng nhếch