Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342195
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.
a nhận anh là một kẻ phụ bạc?
- Bố mẹ tuy buồn lòng vì con cái làm mình thất vọng, nhưng đều sẽ khoan dung, bác ái, bởi vì họ tin rằng con mình về bản chất không xấu, chỉ cần cho chúng thời gian, chúng sẽ trở nên tốt đẹp.
- Đúng vậy, hồi trước dù em gây họa lớn tới đâu, bố mẹ và chị hai cũng đều tha thứ.
Hy vọng lần này cũng thế.
Anh cười khẽ:
- Cùng lắm anh lại ăn một cái tát nữa thôi.
Haizz, cô cũng nhớ lại năm vết ngón tay trên mặt anh hôm đó:
- Thủ trưởng, mặt anh cũng dày thật, nếu là em thì em chẳng dám ra khỏi cửa mất.
Cũng không tính là dày lắm, nếu không, ngay lúc này đây, anh sẽ không rời khỏi phòng dành cho khách như một quý ông lịch sự.
Đêm nay, Gia Hàng trằn trọc.
Có lẽ trước đây cô chưa từng nghĩ theo hướng này, nhưng sau khi sắp xếp lại những chuyện khác lạ diễn ra gần đây, cô bị kết luận đó làm cho hóa đá tức khắc vì sợ hãi, cảm xúc ngổn ngang.
Cô lại một lần nữa làm rối tung những việc đã được sắp xếp xong xuôi.
Không làm rõ được, vậy thì tạm thời gác lại, từ trước tới giờ cô luôn như vậy, nếu không, cô sẽ suy sụp.
Anh như vì sao trên trời cao, nếu có rơi xuống đất, thì vẫn là kim cương.
Cô chỉ là một con heo, đã ai nhìn thấy một con heo đeo kim cương bao giờ chưa?
Vò đầu rối bù như tổ quạ, trùm kín chăn, thở phì phò.
Nhận được điện thoại của Chu Văn Cẩn là buổi chiều của ba ngày sau, cách Tết ông Táo hai ngày, Gia Hàng bị Gia Doanh sai đi chợ mua một đống đồ hải sản, vác về nhà cho Lạc Gia Lương xử lý.
Lạc Gia Lương xin nghỉ phép một tuần. Có lẽ vì sắp đến Tết nên các lãnh đạo đặc biệt có tình người, anh vừa lên tiếng xin nghỉ phép đã đồng ý ngay, không thèm hỏi cả lý do. Phía cảnh sát giao thông cũng không tới tìm anh, đoán là đã có người nói đỡ.
Hiếm khi rảnh rỗi như vậy, anh ở nhà làm hết việc này đến việc nọ, mua hết thức ăn cần chuẩn bị cho dịp Tết, Tử Nhiên và Gia Hàng làm chân sai vặt cho anh.
Ở tứ hợp viện dì Lữ đã có mấy cậu lính và thím Đường giúp đỡ, cô chỉ là khách, nhưng vẫn duy trì đi sớm về muộn, Tiểu Phàm Phàm không có ý kiến gì về vấn đề này. Buổi tối hễ ăn xong, cu cậu liền ở trong phòng dành cho khách đợi cô về.
Cô hơi có ý tránh thủ trưởng.
Cô và Chu Văn Cẩn hẹn nhau cùng ăn tối ở một quán ăn gần chung cư.
Cô tới trước, nhìn thấy Chu Văn Cẩn và Diêu Viễn cùng xuống xe buýt, hai người họ dừng lại ở cửa tiểu khu trao đổi vài câu, rồi anh mới chạy về phía quán ăn.
Cô đã gọi món xong xuôi, anh vừa tới là cô bảo phục vụ mang thức ăn lên.
Không bia không rượu, một bát canh cá và ba món ăn, thêm một đĩa cơm chiên Dương Châu.
Chu Văn Cẩn hơi đói, ăn rất nhanh.
- Ngày 28 này anh về Triết Giang, ở đó ấm hơn ở Bắc Kinh, đi chơi với anh luôn đi. – Anh nhiệt tình rủ.
Cô lắc đầu:
- Bố mẹ em đến Bắc Kinh, em phải ở lại với họ.
Mắt Chu Văn Cẩn sáng lên:
- Vậy trước mùng năm Tết anh sẽ quay lại Bắc Kinh, cũng nên ra mắt hai bác.
Cô lặng lẽ nhai cơm.
- Sao thế? Chê hình tượng anh không đủ vĩ đại hả? – Anh cười nói. – Mặc dù anh không có gia thế gì, nhưng anh sẽ cố gắng, tuổi anh cũng chưa cao, sau này chắc chắn sẽ không kém những người khác. Heo, em biết không? Hôm nay anh nhận được một nhiệm vụ quan trọng, việc nâng cấp hệ thống bảo mật hồ sơ của toàn quân sẽ do anh phụ trách.
Cô ngước mắt lên:
- Chu sư huynh, sao anh cứ phải so với người khác?
Chu Văn Cẩn ngỡ ngàng, cười thản nhiên:
- Khi đi học, chúng ta có thể tự tin để biểu hiện một cách xuất sắc nhất. Nhưng sau khi đi làm, em sẽ phát hiện ra hiện thực rất tàn khốc, cũng không có sự công bằng đúng nghĩa. Có những người không cần nỗ lực, chỉ cần giơ tay đã đặt tới những đỉnh cao mà cả đời chúng ta không với tới được. Nhưng anh sẽ không nản lòng, anh cũng sẽ không chịu thua, anh sẽ trở thành chuyên gia giỏi nhất trong quân đội, khiến mọi người phải nhìn anh bằng con mắt khác.
Cô uống một ngụm canh, không đáp lại, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.
Cô và Chu sư huynh đều là người tính khí kiêu hãnh, nhưng cô chịu thua được, còn anh thì không. Cứ như thế này, cô lo một ngày nào đó Chú sư huynh sẽ ngã rất thảm, nhưng cô không thể khuyên bảo anh. Bởi vì anh bây giờ sẽ không chịu nghe.
Xã hội vốn không có sự công bằng tuyệt đối, nhưng cũng chưa hẳn mọi anh hùng đều không có đất dụng võ. Không cần phải so đo, làm thật tốt công việc của mình là đủ.
- Hai bác bao giờ thì tới? – Chu Văn Cẩn dịu giọng hỏi.
- Tết ông Táo.
- Anh và em cùng đi đón họ, em đừng từ chối, chị hai cũng biết anh mà.
- Chu sư huynh, sau khi anh từ Tây Xương trở về, chúng ta đã nói rõ là vẫn sẽ như trước đây coi nhau như anh em, nếu… vẫn cảm thấy được, thì mới tiến xa thêm. – Đây là kết quả cô đã suy nghĩ suốt mấy ngày, Chu Văn Cẩn đã chấp nhận.
- Anh cảm thấy được mà!
- Em cảm thấy chúng ta vẫn cần hiểu nhau thêm. – Không hiểu tại sao, những gì định nói với Chu sư huynh cũng cứ mãi luẩn quẩn trong đầu, cũng không sốt sắng lắm với việc gặp nhau. Có lẽ Chu sư huynh không thay đổi, mà người thay đổi là cô.
Cô vẫn tiếp tục cố gắng, dù sao a