Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.

Hacker bình thường thông thường đều là đội quân ô hợp, chỉ va chạm mấy cái là nhanh chóng bị cảnh sát tóm gọn, còn bọn họ, tuyệt đối có thể ung dung ngoài vòng pháp luật.
- Nhưng cũng có người có thể đạt tới mức khiến người khác kinh sợ.
- Cũng có lẽ, rất ít.
- Bọn họ thông thường còn để lại một ký hiệu đặc trưng, đương nhiên không phải là địa chỉ IP.
Gia Hàng cười:
- Đó là vì bọn họ tưởng rằng họ là hiệp khách, giống như Zorro[1'>, mỗi lần gây án đều để lại trên đất một chữ Z.
[1'> Một nhân vật hiệp sĩ hư cấu huyền thoại trong văn học Mỹ, luôn đeo mặt nạ và để lại trên mặt đất một chữ Z sau khi hành hiệp.
- Nếu là em, em sẽ để lại thứ gì?
Trác Thiệu Hoa chống tay dưới cằm, ánh mắt sâu xa.
- Em? – Gia Hàng chỉ vào mũi mình. – Em không có bản lĩnh ấy!
- Nếu có thì sao?
Gia Hàng đảo mắt mấy vòng, nhấc tay gõ gõ như bay trên bàn phím. Chỉ một lát sau, trên màn hình xuất hiện một chú heo màu hồng phấn có cánh, luồn lách qua những đám mây.
- Thế nào?
Trác Thiệu Hoa gật đầu:
- Rất mới mẻ, khiến người ta ấn tượng sâu sắc.
- Bây giờ anh dạy những thứ này ở Đại học Quốc phòng à? – Gia Hàng tò mò hỏi.
- Có đề cập đến. – Trác Thiệu Hoa nói qua loa. – Em còn chưa nói với anh làm thế nào để không để lại dấu vết?
- Đây là chuyện công hay chuyện tư? – Gia Hàng hỏi.
- Chuyện công thì sao? Chuyện tư thì thế nào?
- Nếu là chuyện công, thì cái laptop kia em có thể yên tâm mà nhận. Nếu là chuyện tư, thì laptop cứ để đấy, em sẽ dùng nhưng không chiếm hữu. Nhưng anh phải nợ em một việc đấy!
Trác Thiệu Hoa trầm ngâm:
- Là việc tư!
Gia Hàng cười gian:
- Được. Khi một trang web bị tấn công, toàn bộ ổ đĩa cũng bị định dạng lại nhiều lần, đồng thời sẽ đọc lại những dữ liệu rác, khiến cho dữ liệu ổ cứng không thể phục hồi được, tổn thất nghiêm trọng. Lúc này, an ninh mạng sẽ vào cuộc. Bọn họ muốn lần theo manh mối thì tra ra địa chỉ IP, rồi lần theo đó là được. Bởi vì khi anh xâm nhập vào máy chủ, hệ thống sẽ tự động ghi lại địa chỉ IP của anh. Đừng tưởng xóa sạch dữ liệu hệ thống là được, ổ đĩa cũng đồng thời ghi lại địa chỉ đăng nhập của anh, mà mỗi router anh chạy qua cũng sẽ ghi lại địa chỉ IP của anh, mà những địa chỉ này anh không thể xóa đi được, cao thủ cũng không làm được. Đây là công việc kỹ thuật, hơn nữa yêu cầu về máy tính cực kỳ cao. Thông thường bọn họ đều sử dụng địa chỉ IP ở nước ngoài, lại còn thường xuyên thay đổi. Mơ hồ mờ mịt, khiến cho anh hoa mắt chóng mặt, không biết lần tìm từ đâu. Mấy thứ này nếu muốn cụ thể thì phải mất mấy trang giấy, em chỉ có thể nói tóm tắt thế thôi. Hoàn thành nhiệm vụ chưa?
Cô xòe hai tay ra.
Mắt anh hơi híp lại:
- Tạm coi là được.
- Hê, bây giời anh nợ em nhé, anh định trả em cái gì đây? – Cô tinh nghịch chìa tay về phía anh.
Mắt anh sáng rực một cách khác thường.
Viên ngọc trước mắt này, thiên nhiên đã mài giũa, tỏa sáng lung linh, lộng lẫy vô ngần.
- Không nghĩ ra hả? Vậy em tự yêu cầu nhé.
Cô nháy mắt đầy vẻ tiểu nhân, nghĩ tới chuyện bị anh bắt nạt trước kia, quyết tâm…
- Nghĩ ra rồi! – Anh nói từng chữ một.
- Gì cơ?
Anh đưa tay ra, nắm lấy ngón giữa của cô, sau đó cúi đầu xuống, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay cô.
Gia Hàng ngây ra như phỗng.
- Không đủ sao? – Anh hỏi.
- A! – Cô bỗng rùng mình, cuống quýt rụt tay về giấu ra sau lưng. – Đủ rồi, đủ lắm rồi.
- Thế thì tốt! – Trác Thiệu Hoa cười khẽ.
- Nhà anh khá truyền thống, từ trước tới nay không tổ chức các ngày lễ phương Tây, nhưng dịp Tết lại rất long trọng. Em đón Giáng sinh với Tử Nhiên, năm mới nhớ phải về nhà, đừng để mọi người đợi lâu.
Đầu óc cô đã trống rỗng, chỉ nhìn thấy đôi môi đẹp của anh đang mấp máy, máu cô như cồn chẳng may gặp lửa, mặt mũi cô sắp biến dạng hoàn toàn rồi.
- Phàm Phàm đang đợi anh, em cũng ngủ sớm đi, ngủ ngon! – Anh đứng dậy, xoa đầu cô.
Cô vẫn ngồi yên, hoàn toàn hóa đá.
Đêm hôm đó, Gia Hàng đăng nhập vào QQ để mốc đã lâu. Cô để ẩn nick, khi chú chim cánh cụt béo chút chít nhảy ra, cô hơi hoang mang.
Không có thư, không có tin nhắn. Hai năm rồi nhỉ, ai còn nhớ tới kẻ vùi mình nơi đáy biển là cô? Ha, có một cái chai trôi dạt[2'>, là chai cùng thành phố chiều nay, đúng là có duyên.
[2'> Một trò chơi trong chương trình chat QQ, trong đó người dùng sẽ viết các dòng tin cho vào trong chai thả ra biển để cho người khác nhặt.
Cô mím môi mừng thầm.
Kinh doanh công nghệ thực ra rất hao tâm tổn trí, trò chơi chai trôi dạt này cũng coi như là một sự mới mẻ, một sự lãng mạn be bé trên mạng, cảm hứng đến từ bộ phim Lá thư trong chai của Kevin Costner chăng?
Bộ phim này và bộ phim Không ngủ Seatle của Med Ryan nội dung giống nhau, chỉ có điều kết cục hơi bị thương. Trong đó có hai phong thư nhét trong chai mà nam chính gửi cho người vợ đã qua đời. Có một lời thoại như sau: Thường tưởng tượng nếu anh có thể gặp lại em một lần, anh sẽ nói gì? Anh tưởng tượng ra hàng trăm khả năng, cuối cùng anh sẽ nói gì đây, không gì cả, miệng của anh ngoài việc hôn em ra, không cò


Old school Easter eggs.