Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2165 lượt.

Thiệu Hoa:
- Vậy không đưa nó đi nữa, một mình anh tiễn em là được rồi.
Dì Lữ bưng lên một đĩa bánh tổ rán, nói là bánh tổ bột nước của Giang Nam, mềm mại mịn màng, bạn ông Án Nam Phi gửi từ Nam Kinh tới, ông gửi cho bên này mấy túi.
Gia Hàng nhớ người bạn đó, cô ngừng đũa, nở một nụ cười thần bí.
Nhân lúc Phàm Phàm ngủ, Gia Hàng vội chuồn khỏi tứ hợp viện. Nhìn ánh mắt nũng nịu của Tiểu Phàm Phàm, tim cô không cách nào cứng rắn lên được.
Đây không phải là một dấu hiệu tốt, cô tự nhắc nhở mình.
- Nhớ đến chỗ bạn lấy chìa khóa nhà về, lần sau nếu bạn em không có nhà, sẽ bị nhốt ngoài cửa đấy.
Lần này, Trác Thiệu Hoa đi con đường đẹp nhất của Bắc Kinh. Mùa thu, hàng ngân hạnh hai bên đường tắm mình trong ánh nắng vàng rực rỡ, mặt đấy phủ đầy lá rụng, đôi lúc lại có vài đôi tình nhân dắt tay nhau đi dạo. Hôm nay, lá cây đã rụng gần hết, vẫn còn vài phiến là ủ mình trong tuyết, nép chặt trên ngọn cây.
Gia Hàng nhìn những bông tuyết lả tả ngoài cửa xe, mắt khẽ nheo lại, như đang nghe, lại như đang thả hồn đi đâu đó.
- Thiếu tướng Trác.
Cô rất ít khi gọi anh một cách nghiêm trang như thế.
Trác Thiệu Hoa khẽ gật đầu.
- Anh bảo trên đường cao tốc nhiều xe như thế, có ai nhớ biển số xe của chúng ta không?
Bàn tay cọ vào vạt áo chẳng chút phong độ, căng thẳng tới mức ra đầy mồ hôi.
Anh liếc cô nhanh như chớp:
- Nếu chiếc xe đó rất đặc biệt, thì anh sẽ nhớ. Trí nhớ của anh cực kỳ tốt!
Hic, so sánh thất bại, đau khổ!
Cô hơi xoay người, như đang nhìn theo chiếc xe vừa lướt qua. Xe chạy rất chậm, tuyết lại không lớn, nhưng cô lại chỉ thấy được một cái bóng trắng xóa, cái gì cũng không nhìn rõ.
Thủ trưởng đúng là thủ trưởng!
- Thiếu tướng Trác, em cảm thấy trẻ con có trí nhớ.
- Từ trong bụng mẹ đã có rồi, nếu không khi nghe thấy tiếng em Phàm Phàm sẽ không tìm theo đâu.
- Nhưng trí nhớ sẽ dần thay đổi theo thời gian, đặc biệt là trẻ con, bọn nó phải tiếp nhận những thứ mới mẻ, những chuyện trước kia sẽ nhanh chóng bị lãng quên.
- Ồ? – Trác Thiệu Hoa chậm rãi buông một từ cảm thán.
- Cho nên… đừng chỉ sai đường cho Phàm Phàm nữa, em không hy vọng nó bị tổn thương. – Cô cúi gằm đầu xuống.
- Em cho rằng tương lai của Phàm Phàm không có em là không bị tổn thương?
Khóe miệng anh hơi nhếch lên, anh không hề nhìn cô, nhưng lại vô cớ khiến cho cô cảm thấy anh đang chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
- Ai có thể đoán trước được tương lai? Anh đã từng tưởng rằng mình có thể, đi học, đi làm, kết hôn, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, mọi thứ đều nằm trong quỹ đạo. Tháng Bảy, Giai Tịch vĩnh viễn nhắm mắt lại ngay bên cạnh anh, không một dấu hiệu nào báo trước, cô ấy mới hai mươi chín tuổi thôi; tháng Tám, anh biết được anh đã lên chức bố, còn chưa đầy ba tháng là con anh ra đời; tháng Mười, anh tái hôn, Tiểu Phàm Phàm chào đời. Dù thầy bói có tài ba đến mấy, cũng không thể dự đoán được cuộc đời anh sẽ diễn ra như thế đúng không? Tương lai của Phàm Phàm là gì, anh không hỏi, đó là cuộc đời riêng của nó, nhưng bây giờ anh biết, không có em, tuổi thơ của con sẽ là một màu xám xịt.
- Thiếu tướng Trác…
Mặt cô rúm lại, những lời của anh khiến trái tim cô quặn lại.
- Có thích Phàm Phàm không?
- Thích!
- Vậy tại sao muốn bỏ rơi nó?
Hả? Cô ngỡ ngàng, ngã vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh:
- Em không…
- Ừ, anh biết em chỉ đang nói đùa thôi. Rẽ phải phải không?
Cô đưa mắt nhìn những tòa nhà hai bên đường, lòng thầm thán phục, chỉ mới đi có một lần mà thủ trưởng lại không bị lạc đường.
Nụ cười nơi khóe miệng anh giãn ra thanh thản.
Thận trọng đặt cái hộp vào lòng bàn tay cô, anh nhắm mắt lại:
- Gia Hàng, em về nhà ngày ba mươi mốt hay ngày mùng Một?
- Thiếu tướng Trác, chúng ta cứ như thế này không phải là chuyện hay. – Cô đứng cạnh xe, sắc mặt nghiêm trọng. – Hay là anh mau tìm mẹ mới cho Phàm Phàm đi?
Trác Thiệu Hoa cười cười, giọng nhẹ nhàng êm ái:
- Em có ứng cử viên phù hợp?
Cô mím chặt môi, có thể cảm nhận được dưới nụ cười và vẻ dịu dàng kia đang ẩn giấu một con dao, lưỡi dao sáng loáng, khí lạnh bức người.
- Nếu có thì báo cho anh. Chiều ngày 31, nếu anh có thời gian thì sẽ tới nhà chị em đón em, nếu không được, em tự đi xe về. Giáng sinh vui vẻ!
Anh bình thản gật đầu, kéo cửa kính xe lên, ngăn cách giữa anh và cô là cả trời gió tuyết.
Cô thở dài, vò đầu rối bù.
Được tặng máy tính bảng, Tử Nhiên mừng rỡ khác thường, một điều dì hai điều dì. Gia Hàng nói nó là đồ nịnh bợ, lúc cô nói buổi tối còn đi đón Giáng sinh ở Pizza Hut, thằng nhóc nhảy cẫng lên.
Gia Doanh trách cô vung tiền qua cửa sổ, cô nói chẳng đáng mấy đồng. Cô kéo chị vào phòng ngủ, cẩn thận kể cho chị nghe chuyện hợp tác với công ty Trì Sánh.
Gia Doanh cuống lên:
- Viết trò chơi là trò bàng môn tà đạo, không được, em cứ ra nước ngoài học cho tử tế cho chị.
- Chị, đi học chẳng phải là để tìm cho mình một công việc tốt sao, công việc tốt cũng là để kiếm tiền. Dự án này là tâm huyết của em. – Gia Hàng tủi thân.
Gia Doanh vội an ủi


Snack's 1967