pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.

tướng lĩnh cao cấp mặc quân phục. Cô và Chu Văn Cẩn đã cất công thay đồ nghiêm chỉnh, nhưng đứng ở đây, trông vẫn giống người ngoài hành tinh.
- Cậu bảo vị thiếu tướng kia bao nhiêu tuổi rồi? – Để được thả lỏng một chút, Diêu Viên ra sức kiếm chuyện để nói.
Tuyết ngừng rơi, trời lại hửng, ánh nắng bao trùm cả thành phố, anh đứng trong ánh nắng chiều, bình thản mỉm cười:
- Cấp bậc này cực kỳ cao, mình nghĩ chắc phải gần năm mươi.
Trên hành lang vang lên tiếng bước chân, cả hai vội ưỡn thẳng người, cung kính nhìn ra.
Hai người đàn ông bước vào đều mặc quân phục thiếu tướng, một người chỉ hơn họ có mấy tuổi, một người tóc đã hoa râm.
Chu Văn Cẩn và Diêu Viên cùng đưa mắt nhìn nhau sửng sốt: Trẻ quá!
- Chào các bạn, tôi là phó tổng chỉ huy đội Kỳ binh mạng Trác Thiệu Hoa, chào mừng các bạn về nước.
Trác Thiệu Hoa lần lượt bắt tay hai người. Người đàn ông lớn tuổi hơn là chính ủy đội Kỳ binh mạng, họ Vĩ.
Trác Thiệu Hoa thân thiết mời hai người ngồi, lính cần vụ đưa vào bốn ly trà. Anh nhìn ra cả hai người đều có phần căng thẳng, bèn cười hiền hòa:
- Hai bạn vừa trở về đã gặp ngay lễ Giáng sinh màu trắng, có cùng bạn bè vui chơi hết mình không?
Diêu Viên rụt rè gật đầu, cô muốn lên tiếng, nhưng đôi môi run bắn không phát ra nổi âm thanh.
- Vội dọn dẹp nhà trọ, còn chưa kịp liên lạc với bạn bè. – Chu Văn Cẩn thoải mái trả lời.
Chính ủy Vĩ đùa:
- Hai người vừa là bạn học vừa là chiến hữu, cứ tụ tập với nhau là được rồi.
Mặt Diêu Viên thoắt đỏ bừng, như thế bị người ta vạch trần tâm sự.
Chu Văn Cẩn cười vô tư.
Nhìn vẻ mặt họ dần trở nên tự nhiên, Trác Thiệu Hoa mới đi vào chủ đề chính:
- Khi hai bạn ra nước ngoài, Vụ trưởng Ngô của Bộ Công nghệ Thông tin đã nói chuyện với chúng tôi, hai bạn ra nước ngoài không chỉ là để du học, mà còn có nhiệm vụ khác nữa. Đã hoàn thành chưa?
Chu Văn Cẩn trả lời trước:
- Trong ba năm nay, tôi luôn để ý tin tức về việc trang web quân sự của Mỹ bị tập kích. Các tin tức được truyền tới trong nước đều là các vụ án mà bên Mỹ đã phá, sau đó cố tình đổ vấy cho Trung Quốc. Thực ra bọn họ đều biết những hacker này đều ở trong nội bộ nước Mỹ, trình độ cực cao, cao hơn rất nhiều so với hacker các nước khác. Toàn thế giới có mười ba siêu máy chủ, mười cái trong số đó đặt ở Mỹ, những máy khác đều bị Mỹ khống chế. Trong toàn bộ thế giới mạng này, đối với nước Mỹ, các quốc gia khác gần như trong suốt. Virus Melissa, cuộc chiến hacker năm 2000, virus Iloveyou… của thế kỷ trước đều là hành vi của hacker Mỹ. Tuy nhiên, tổ chức hacker Trung Đông hiện giờ cũng rất mạnh.
Trác Thiệu Hoa gật đầu tán thưởng rồi nhìn sang Diêu Viên:
- Tôi đã xem luận văn tốt nghiệp của bạn, rất đặc sắc. Lợi dụng mạng không dây để thâm nhập vào máy tính, cho dù máy tính không vào mạng, hacker vẫn có thể lấy được các dữ liệu cần thiết. Đây là một đề tài rất hay, chúng ta cần chú ý phương diện này.
Diêu Viên nuốt nước bọt liên tục:
- Cảm ơn thủ trưởng.
- Trong đội quân Kỳ binh mạng, tuy các bạn là người mới, nhưng các bạn là máu tươi, hy vọng sau này các bạn sẽ biểu hiện thật xuất sắc. – Nói tới đây, Trác Thiệu Hoa ngừng lại một lát. – Trong những người cùng ngành mà các bạn quen, có thể đề cử vài nhân tài ưu tú nữa hay không?
Dưới ánh mắt sắc bén lạnh lùng của Trác Thiệu Hoa, đầu óc Diêu Viên trống rỗng, thậm chí đến tên mình là gì cũng quên sạch, đành trả lời:
- Tôi tạm thời không nghĩ ra.
- Tôi biết một người. – Chu Văn Cẩn nói.
Trác Thiệu Hoa rút hồ sơ của Chu Văn Cẩn từ tập hồ sơ trên bàn ra:
- Ừ, nói đi!
Lông mày khẽ nhíu lại, cậu ta cũng tốt nghiệp Bắc Hàng.
- Tôi có một đàn em khóa dưới, nhỏ hơn tôi hai khóa, cô ấy có thể được coi là thiên tài trong lĩnh vực lập trình và tấn công.
- So với cậu thì sao? – Trác Thiệu Hoa ngước mắt lên.
- Ba năm trước, chúng tôi bất phân thắng bại.
- Cô ấy bây giờ ở đâu?
- Cũng ở Bắc Kinh.
- Đang làm gì?
Chu Văn Cẩn im lặng.
Trác Thiệu Hoa không hỏi tiếp, cụp mắt xuống:
- Cô ấy tên là gì?






Nét phù vân thanh tú tươi xinh (1)
Trác Thiệu Hoa mặc áo khoác, nhét hồ sơ của Chu Văn Cẩn và Diêu Viễn vào tủ hồ sơ, xem nhật ký cuộc gọi trên điện thoại, không có cuộc gọi nào đặc biệt, anh bèn đóng cửa đi xuống.
Khi ra khỏi cổng, cậu lính nhìn anh qua gương chiếu hậụ:
- Thủ trưởng, lát nữa đi đón phu nhân trước ạ?
Cậu ta nhớ mấy ngày trước thủ trưởng đã từng nhắc tới chuyện này. Anh ngả người trên ghế, khép hờ đôi mắt, trong ánh chiều chênh chếch, sống mũi thẳng bên sáng bên tối, khiến khuôn mặt càng trở nên u ám.
Anh đã coi nhẹ cảm nhận của cô sao? Cô vẫn còn trẻ như vậy…
Đây là lĩnh vực anh không quen lắm, lần đầu tiên, anh cảm thấy hoang mang bất lực.
Dưới ánh đèn rực rỡ, đêm dần bao phủ.
Một chiếc Audi đang đỗ ngoài cổng, biển xe khiến anh sững người, vội đẩy cửa xe bước vào bên trong.
- Lần trước tới, Giai Tịch vẫn còn pha trà cho chúng ta, ân cần nhắc nhở ông chú ý huyết áp