Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.






Bãi lau sương mắt trắng tinh (1)
Trác Thiệu Hoa nhét bao thuốc vào ngăn kéo, ngón tay bỗng chạm phải thứ gì lành lạnh, anh cúi xuống xem, là một chiếc hộp đồng hồ hình vuông. Anh gẩy tàn thuốc, dập thuốc đi, tiện tay cầm chiếc hộp lên.
Khi đi ngang qua khu thương mại, lúc đợi đèn xanh, anh lại nhìn thấy tấm biển quảng cáo đồng hồ nguyệt tướng kia, nhớ tới ánh sáng lấp lánh trong mắt Gia Hàng khi đó, có lẽ là nhiệt huyết dâng trào, sau đó anh đã đi mua.
Nhân viên bán hàng vừa gói quà vừa cười hỏi, có phải anh mua quà năm mới cho vợ hay không?
Đúng vậy, trông anh chắc chắn là không còn ở độ tuổi đang yêu, điệu bộ nghiêm chỉnh, cũng tuyệt đối không thể là một “tình nhân”, người ta đương nhiên sẽ hỏi vậy.
- Giai Tịch đâu? – Gia Hàng lại hỏi.
- Đã qua đời từ một tháng trước. – Anh nhìn quyển từ điển Anh – Hán dày cộp trên mặt bàn.
Cô khóc, anh đưa giấy ăn cho cô.
Khó khăn lắm mới kìm được tiếng khóc, cô nói:
- Nếu Giai Tịch đã không còn, vậy thì không cần giữ đứa bé nữa.
Giọng cô bình thản, rõ ràng, như thể đó là một kết luận đã được cân nhắc từ lâu.
Anh im lặng trong sửng sốt. Anh coi như cô còn trẻ người non dạ, đang suy nghĩ xem làm cách nào để nói chuyện với cô.
- Giai Tịch khổ công đi theo con đường nhờ mang thai hộ, là bởi vì chị ấy không sinh con được, mà lại mong muốn có đứa con của anh. Bây giờ Giai Tịch không còn, đứa trẻ sẽ được mang về nhà dưới danh nghĩa gì? Chẳng lẽ anh định nói ra chuyện mang thai hộ? Người nhà của anh và chị ấy có thể hiểu và chấp nhận được không? Xã hội sẽ nhìn nhận anh như thế nào? Như thế quá tàn nhẫn với đứa bé. Mặc dù phá thai là chuyện đáng hổ thẹn, nhưng nếu không thể cho nó một môi trường hạnh phúc và ấm cúng, chi bằng nó đừng có mặt trên cõi đời này. Hãy để nó đi theo Giai Tịch, chị ấy rất yêu nó. Sau này, khi tái hôn, anh sẽ có đứa con của chính mình.
Cô nhắm mắt lại, nước mắt lã chã rơi.
Nếu như trước đó anh đã từng có một tia do dự, thì giây phút ấy, anh hoàn toàn khẳng định, anh muốn có đứa con này. Không phải là vì huyết thống, không phải vì trách nhiệm, không phải xuất phát từ lương tâm. Anh muốn dành tình yêu từ một người cha cho một đứa con, rừng rực như lửa cháy, từ toàn bộ thể xác và linh hồn, không cần báo đáp.
- Tôi sẽ không tái hôn, nó sẽ là đứa con duy nhất của tôi.
Nước mắt run rẩy đọng trên mi, hai mắt vừa sưng vừa đỏ, cô nghẹn ngào nói:
- Anh đâu đã quá già!
- Không liên quan đến tuổi tác.
Là bởi vì trên đời này chỉ có một Giai Tịch thôi sao? Dường như cô đã hiểu sự kiên quyết của anh.
- Cô không cần nghĩ tới chuyện khác, bây giờ chỉ là người ở bên cạnh cô sẽ đổi từ Giai Tịch thành tôi, những việc khác hoàn toàn không thay đổi.
- Anh thật sự có thể yêu thương nó như vậy sao, yêu nó cùng với tình yêu của Giai Tịch? – Cô xoa bụng.
Nhìn lớp váy bầu rộng rãi nhúc nhích khe khẽ, tim anh bỗng đập thình thịch:
- Tôi… tôi sẽ cố gắng học hỏi để trở thành một người cha xứng đáng.
Phải hết sức cố gắng anh mới dời khỏi ánh mắt khỏi người cô.
Đó là cử động thai đúng không? Bởi vì nghe thấy giọng nói của anh, nên đứa bé chào anh?
Một cơn sóng lửa cuồn cuộn ập đến, anh chờ nó chôn vùi anh, hai đầu gối không kìm được mà run lên, là bởi vì kích động.
Vì thế, anh trở thành người chồng từ nước ngoài trở về mà Gia Hàng buột miệng bịa ra.
Một hôm, không hiểu sao cô lại nói về việc định ra nước ngoài du học, anh không nói gì, bỗng cảm thấy tâm trạng rất xuống dốc, còn có phần chua chát.
Tình thế đột ngột chuyển hướng, là vào ngày chạm trán ông Án Nam Phi và bà Trác Dương.
Bà Trác Dương vô thức cho rằng anh và Gia Hàng đã làm chuyện có lỗi với Giai Tịch. Ông Án Nam Phi lại bình tĩnh ám chỉ với anh rằng chuyện đã tới nước này, làm đàn ông nên đứng ra nhận trách nhiệm, lẽ nào lại để Gia Hàng không cưới mà sinh con?
Khóc dở mếu dở, lại không thể thanh minh.
Anh nhìn Gia Hàng, Gia Hàng cũng đang nhìn anh, nở nụ cười bất đắc dĩ.
- Không sao đâu, đến con còn sinh giúp hai người, cũng coi như đã từng kết hôn. Có điều, anh đã từng nói sẽ không tái hôn, bây giờ lại định nuốt lời hả?
Đến lúc này rồi mà cô vẫn có thể nói đùa được, khiến anh muốn cười, nhưng tim lại nghèn nghẹn.
- Em phải chịu khổ rồi! – Anh chân thành xin lỗi, vì Giai Tịch, vì anh, đều khiến cô phải chịu ấm ức.
Anh vẫn ngỡ rằng mình sẽ là một người chồng tốt, nhưng lại khiến cho Giai Tịch khủng hoảng trong hôn nhân, nên cô mới làm ra chuyện hoang đường như vậy. Tất cả lẽ ra do bọn họ tự giải quyết, lại vô tình kéo Gia Hàng vào cuộc, hơn nữa càng lún càng sâu.
Anh có ích kỷ không? Có!
Họ kết hôn.
Cô nói sau khi ra viện cô sẽ rời đi, sau đó chọn một thời điểm thích hợp, âm thầm ly hôn. Theo đúng giao hẹn, không làm phiền nhau nữa.
Nhưng, dần dần, từng giây từng khắc, anh không từ bỏ được, như không có lý do nào, lại như có vô vàn lý do.
Đồng hồ điểm sáu tiếng, Trác Thiệu Hoa quơ tay vào bên trong theo thói quen, nơi đó trống không. Anh m


XtGem Forum catalog