Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2196 lượt.

i tỉnh dậy, nửa chừng cô có mở mắt ra, Tiểu Phàm Phàm đang gối đầu lên tay cô ngủ say sưa, cô lại nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Lần này tỉnh dậy, cảm thấy khắp người, đặc biệt là cánh tay vừa đau vừa mỏi. Cô cắn răng cắn lợi dịch lên phía trên, một tay cẩn thận chống ra đằng sau, tránh bị ngã một lần nữa.
Tiểu Phàm Phàm cũng ngủ no nê, chu cái miệng nhỏ lên, mở mắt ra.
- Nhóc thối đúng là vô lễ, không chúc mừng năm mới heo hả, chỉ biết cười thôi. – Gia Hàng làm mặt hề rồi cầm bộ quần áo ở tủ đầu giường lên, ngắm nghía một hồi rồi bỏ cuộc, lát nữa để thím Đường làm vậy. – Đừng động đậy lung tung, cũng không được giở trò xấu.
Tiểu Phàm Phàm chỉ cười, mút ngón tay chùn chụt.
- Ôi ôi, bẩn chết đi được, cái đồ mèo đói này. – Gia Hàng kéo tay cậu nhóc ra rồi bế cậu lên vai. Có lẽ là do bản năng, nằm trong lòng Gia Hàng, miệng cậu nhóc tự nhiên mò mẫm tìm, nước dãi thấm ướt ngực áo ngủ của cô.
- Tiểu Phàm Phàm, con… con giở trò lưu manh. – Gia Hàng hét toáng lên.
Nghe tiếng động, Trác Thiệu Hoa vội đẩy của bước vào.
- Mau, anh mau bế nó đi. Thằng nhóc này là đồ háo sắc. – Gia Hàng quắc mắt.
Trác Thiệu Hoa vừa nhìn đã thấy ngay mảng ướt trước ngực Gia Hàng, vội cụp mắt xuống bước tới bế Phàm Phàm:
- Phàm Phàm, nói với heo là chúng ta không cố ý, không được chụp mũ lung tung như thế.
Tiểu Phàm Phàm chỉ khoái chí nhe cái miệng toàn lợi ra.
Gia Hàng chớp mắt liên tục:
- Hai người còn lý luận nữa, nếu cố ý thì xong chắc rồi.
- Vậy em có muốn tính sổ không? – Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực.
Ánh mắt ấy của anh như có thể hút người ta vào trong vậy, Gia Hàng thấy choáng váng, lẩm bẩm:
- Cứ ghi đấy đã, sau mùa thu tính sổ.
- Được rồi, thời gian của chúng ta còn rất nhiều. Heo con ơi, dậy đi thôi!
Câu này không biết là nói với Phàm Phàm, hay là nói với Gia Hàng.
Gia Hàng thần ra một lúc, khi định hỏi, thì hai bố con đã ra khỏi cửa.
Trên bàn ăn, vẻ mặt thím Đường và dì Lữ rất kỳ quái, như thể đang giấu diếm bí mật gì đó, thỉnh thoảng lại ra hiệu bằng mắt, nhìn nhau cùng cười. Khi cô nhìn sang thì họ bèn tỏ vẻ tự nhiên. Nhưng dấu vết để lại quá rõ ràng, lòng cô đầy ngờ vực.
Cô nhìn Trác Thiệu Hoa nghi hoặc, anh đang nghe điện thoại.
Tối nay Đại học Quốc Phòng có liên hoan mừng năm mới, mời anh tới dự. Anh nói anh có chút việc không đi được.
Ăn cơm xong, Tiểu Phàm Phàm và thím Đường đi sang khu nhà phía sau chơi. Con gái nhà đó mới từ Nội Mông Cổ về Bắc Kinh chờ đẻ, rất thích Tiểu Phàm Phàm. Gia Hàng về phòng lên mạng một lúc, ẩn nick đăng nhập QQ, phát hiện ra Chu Văn Cẩn xuất hiện trong danh sách bạn của cô, còn để lại tin nhắn.
“Heo, về Bắc Kinh rồi. Số điện thoại vẫn như cũ, đọc được tin nhắn thì liên lạc với anh, anh có chuyện rất quan trọng cần gặp em”.
Chuyện có quan trọng đến mấy, qua ba năm, cũng trở nên không quan trọng.
Gia Hàng nhắm mắt lại, tắt QQ, vẫn chiêu cũ, anh ăn trộm mật khẩu của cô, thêm mình vào danh sách. Trước đây cô sẽ ra tay phản kích, giờ thì lười rồi.
Điện thoại có vài tin nhắn chúc mừng năm mới, mấy kẻ xấu xa kia còn lười hơn cô, toàn nhắn tin hàng loạt trên mạng. Chỉ có Mạc Tiểu Ngải là ngoan nhất, kỳ cạch gõ từng chữ: “Heo, chúc mừng năm mới! Chu sư huynh tìm mình, anh ấy muốn có số điện thoại của cậu, mình cho anh ấy được không?”
Mắt hơi nhức, cô vội nhắm lại, lúc mở ra, nghe thấy thủ trưởng đang đứng ngoài gọi cô.
Thủ trưởng đã thay bộ quần áo mặc ra ngoài, tưởng anh tới chào tạm biệt mình, cô vẫy vẫy tay.
Thủ trưởng chăm chú nhìn cô, không nhúc nhích.
- Anh còn gì dặn dò nữa ạ? – Cô hỏi.
- Anh đang đợi em.
- Hả?
- Hôm nay trên phố chắc là náo nhiệt lắm.
Cô không hoa mắt chứ, trên gương mặt đẹp trai của thủ trưởng lại thoáng chút thấp thỏm và hơi mất tự nhiên.
- Ừ! – Năm mới ở thủ đô, bao ống kính trên thế giới đang chỉa vào, không náo nhiệt cũng phải làm cho náo nhiệt.
- Chúng ta… cùng ra phố xem.
Sợi dây cảnh giác trong lòng lập tức căng lên, cô nuốt nước bọt:
- Chỉ xem thôi, không muốn mua gì chứ?
- Chắc không.
Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ:
- Hôm nay nhiều xe, tắc lắm, em muốn đi tàu điện ngầm.
- Được! – Đâu phải chưa đi bao giờ.
- Buổi tối em muốn ăn vặt ngoài vỉa hè.
- Được! – Đâu phải chưa từng ăn.
- Bộ quần áo này của anh nghiêm túc quá, trông chẳng ra dáng đi dạo phố gì cả, cứ như đi dự họp ấy.
Anh câm nín nhìn trời, hồi lâu sau cúi đầu xuống:
- Anh đi thay!
- Thôi. – Cô gượng gạo chun mũi, khí chất của thủ trưởng là từ xương cốt, sợ là có mặc đồ ăn mày trông vẫn giống cảnh sát chìm. – Nói rõ nhé, hôm nay không được bắt nạt em.
Đây là điều kiện đi kèm.
- Lúc nào em cũng có thể bắt nạt anh.
- Vậy hôm nay anh trả tiền hết nhé?
- Không thành vấn đề.
Gia Hàng mừng húm:
- Đợi em, em vào mặc quần áo.
Tàu điện ngầm năm mới rất đông, người lèn như cá hộp. Ai nấy mặt mày rạng rỡ, không âm u sầu não như lúc đi làm bình thường.
Họ lên tàu sau cùng, đứng sát cửa, bên cạnh là ti vi truyền hình cáp đang phát một bài hát MTV, một cô gái bệ