Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2210 lượt.
ở choàng mắt, nhớ ra rằng tối qua Tiểu Phàm ngủ trong phòng dành cho khách.
Nắng len lỏi qua tấm rèm cửa, hắt lên mặt đất. Ngày đầu tiên của năm mới, hình như trời rất đẹp.
Cảm giác tỉnh lại một mình trên giường hơi kỳ lạ, anh mở tủ tìm quần áo, một ô tủ còn lại trống rỗng. Anh đóng tủ lại, đi vào nhà vệ sinh.
Cửa phòng dành cho khách vẫn đang khép chặt, bên trong không một tiếng động.
Anh khẽ khàng gõ cửa, không có tiếng đáp. Anh đẩy một chút một chút, cửa không khóa. Ánh mắt anh men theo ánh nắng quét từ đầu giường đến cuối giường, không thấy Gia Hàng đâu, chỉ thấy Tiểu Phàm Phàm đang giang chân giang tay nằm giữa giường, mặt đỏ hồng say sưa ngủ.
- Gia Hàng? – Anh nén giọng, gọi khẽ.
Im lìm.
Anh nhìn vào phòng vệ sinh, cũng không có động tĩnh gì.
- Gia Hàng? – Anh lại gọi.
- Em ở dưới đất. – Một giọng nói ỉu xìu vọng lên từ dưới đất.
Anh vội lần theo tiếng nói.
Gia Hàng quấn một chiếc chăn đơn nằm dưới đất, muốn khóc mà không ra nước mắt.
- Sao anh không bảo em là tên nhóc thối đó lúc ngủ sẽ giãy giụa? – Mất ngủ cả đêm, hai mắt Gia Hàng đỏ mọng, bực bội đá thúng đụng nia. – Đầu tiên nó nằm thẳng, sau đó ngủ mãi, bèn xoay ngang ra giường, đá em văng xuống đất.
Đêm đông rét mướt, đến giờ tay chân cô vẫn còn rét cóng đây này.
Trác Thiệu Hoa nhịn cười:
- Xin lỗi, chuyện này là anh không tốt. Nhưng trước đây nó không có thói quen này.
- Con hư tại bố, anh lại còn dám cười!
- Rồi, rồi, anh không cười. – Trác Thiệu Hoa mím môi, nhẹ nhàng bế tên tội đồ trên giường lên đặt sang một bên. – Còn em nữa, có cần anh bế không?
Nói xong mới thấy không thỏa đáng, hai vành tai đỏ lựng lên.
- Em ghét anh! – Người không ngủ đủ, không cảm nhận được gì.
Gia Hàng đứng dậy, chiếc khăn tuột khỏi bờ vai. Cúc áo ngủ không hiểu sao bị bung mất hai nút mà cô không biết, cô quỳ xuống lườm Tiểu Phàm Phàm, làn da trắng ngần lấp ló dưới tà áo.
Thật sự là không cố ý, chỉ là tình cờ trông thấy thôi. Mặt Trác Thiệu Hoa cũng đỏ lên theo, vội vàng rời mắt, không ngừng hung hắng.
- Khe khẽ thôi, nhóc thối vẫn còn đang ngủ đấy! – Gia Hàng ngẩng đầu lên.
- Gia Hàng, cài cúc áo vào. – Giọng anh khan khan, tay chân luống cuống không biết để vào đâu.
- Cúc áo nào cơ? – Cô chớp mắt.
Trác Thiệu Hoa lặng lẽ hít một hơi, chỉ vào phía dưới ngực.
Gia Hàng cúi đầu xuống, muốn đâm đầu vào gối tự tử.
Không khí trong phòng bỗng trở nên mập mờ, càng lúc càng dày đặc.
Mắt Tiểu Phàm Phàm khẽ động đậy rồi từ từ mở ra, con ngươi đen láy đảo một vòng, nhìn họ nở nụ cười ngọt ngào.
Sáng sớm ra đã bị tiếng chuông điện thoại dựng dậy, chẳng ai là thấy vui vẻ cả, nhất là người đến tảng sáng mới chợp mắt.
- Nói!
Không quanh co lòng vòng, Thành Công nhắm nghiền mắt, trực tiếp dùng câu mệnh lệnh. Trong lòng biết rõ, dám ngông cuồng như vậy vào sáng sớm chẳng có mấy người.
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười trầm trầm:
- Vẫn đang ngủ à?
Thành Công mở choàng mắt ra:
- Thiệu Hoa?
Đây là bất ngờ nho nhỏ.
- Ừ, chuyện tối qua cám ơn cậu.
Đừng nhắc tới tối qua, nhắc tới là đau đầu.
- Anh em với nhau cần gì phải khách sáo? Heo không giận dỗi gì cậu chứ?
- Không.
- Thiệu Hoa, cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc cậu thích cô ta ở điểm nào? So với Giai Tịch, cô ta chẳng ra dáng phụ nữ chút nào.
Thành Công nghiêng người, chống một tay lên, cố tình hỏi bằng giọng cợt nhả.
- Mỗi người đều có một ưu điểm riêng, không thể so sánh được. Như hai chúng ta, có thể nói ai tốt ai xấu sao?
Thành Công thầm rủa đồ nham hiểm, rõ là giương đông kích tây.
- Cậu gọi tôi không phải chỉ để cám ơn đấy chứ?
Trác Thiệu Hoa cười:
- Cậu không định đón năm mới trên giường đấy chứ, không hẹn bạn đi chơi à?
Thành Công lại nằm xuống:
- Họ đâu có tha cho tôi, chiều nay phải ra ngoài rồi.
- Bình thường ở bên nhau các cậu hay có hoạt động gì?
- Uống caphê, nghe nhạc, tới hội quán tập thể thao, buổi tối thì ăn cơm, sau đó đi xem phim hay xem kịch nhạc gì đó, nếu tâm trạng tốt thì sẽ duy trì độ ấm, cùng nhau qua đêm. – Lông mày Thành Công bỗng nhíu lại. – Ê, cậu hỏi mấy thứ này làm gì?
- Thể hiện sự quan tâm của tôi với cậu. Người đang yêu có phải đều như vậy hay không?
Nghe thấy chẳng có gì mới mẻ cả, cứ như đi xả giao tiếp khách vậy.
Thành Công cảm thấy không đúng, đây không phải là phong cách của Thiệu Hoa.
- Không phải cậu đang thăm dò tôi cách theo đuổi con gái đấy chứ? – Óc anh ta chợt lóe lên.
- Tôi đã là bố trẻ con rồi, có cần không? Thôi được rồi, cậu ngủ tiếp đi.
Thành Công miết điện thoại trong tay, khóe miệng cong lên nghiền ngẫm.
Trác Thiệu Hoa ra khỏi phòng làm việc, mặt trời đã lên cao ngọn cây, rọi sáng từng ngóc ngách trong sân. Cành lạp mai dì Lữ trồng năm ngoái đã hé những nụ hoa vàng, phảng phất tỏa hương, nhưng tới gần lại không ngửi thấy gì. Chậu thủy tiên đặt trên hành lang hai hôm nay lên rất tốt, lá xanh mướt, những nụ hoa tròn căng, thím Đường ngày nào cũng ra đếm xem đã nở được mấy bông.
Gia Hàng ngủ tới trưa mớ