XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2226 lượt.

hấy mùi bia nhàn nhạt trên người cô, gương mặt cũng hơi ửng hồng, ánh mắt mơ màng, dịu dàng hơn lúc thường rất nhiều. Tim bỗng thắt lại.
- Về nhà với anh nhé?
Nỗi dịu dàng như sắc đêm đang bồng bềnh trôi giữa hai người, khiến cô vô cớ run lên, như không dám tin:
- Không, chị hai… kiểm tra, em phải ở chung cư.
- Anh thì không sao, tranh thủ lúc nào về tới Tiểu Phàm Phàm. Hôm nay ban ngày con không chịu ngủ giường bé, nhất định đòi cái giường ở phòng dành cho khách.
Đầu sắp gục xuống đất rồi, vì cảm giác tội lỗi quá nặng nề.
- Nếu đã gặp nhau ở đây, anh đưa em đến chỗ này chơi.
- Chỗ nào ạ?
Anh đưa một ngón tay lên môi cô:
- Ngoan, đừng nói gì, cứ đi với anh thôi.
Cô vội gật đầu.
Ngón tay lưu luyến hơi ấm trên môi, dịu dàng ve vuốt, thật lâu.
Tiếng tơ lặng lẽ bây giờ càng ha[3'>, không khí ngày càng mơ màng, cô hít sâu một hơi, đẩy tay anh ra:
- Tay có vi khuẩn.
[3'> Mượn ý thơ trong bài Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị.
Quay đầu ra ngoài cửa sổ, tai và gáy nóng nực.

Anh cười khẽ, chăm chú lái xe.
- Là trường học ạ?
Xe dừng bên ngoài một bức tường bao rộng lớn, nhìn vào trong, tòa nhà bên trong không cao vút lên, vài cành cây cổ thụ vươn ra ngoài bức tường, không có đèn đóm sáng lòa, bốn bề lặng như tờ.
Trác Thiệu Hoa ừ một tiếng.
- Em nghe nói trường học ở khu vực này không dễ vào đâu!
Là thủ đô, sự phân hóa xã hội ở Bắc Kinh là rõ nét nhất. Con em nhà bình thường muốn học trường tốt, vốn là không có cửa. Một số trường học thậm chí chỉ nhận trẻ em quốc tịch nước ngoài, hệt như tô giới ngày xưa.
- Nơi này vốn là một cái chợ, sau này chợ bị dỡ bỏ nên mới xây trường học ở đây.
- Thật khó tin. – Ở đây là trung tâm thành phố, dù nhìn từ góc độ nào thì giá trị của chợ vẫn lớn hơn trường học.
Trác Thiệu Hoa cười:
- Anh học tiểu học, trung học ở đây.
- Oa oa, thủ trưởng, không phải là vì anh nên mới xây trường đó chứ? – Gia Hàng nảy sinh suy nghĩ kỳ quái.
Trác Thiệu Hoa cười khẽ:
- Ngôi trường này đúng là đặc biệt xây vì một người, nhưng người đó không phải là anh. Anh và người đó bằng tuổi, nhập học cùng năm, bà nội của người đó thích nơi này.
Gia Hàng thốt lên:
- Cường hào ác bá, chủ nghĩa quyền lực!
- Đừng có bất mãn như vậy, sau này Tiểu Phàm Phàm cũng sẽ học ở đây!
- Ở đây á? – Giọng cô cáo vút lên.
- Sao, em có cách nghĩ khác à?
- Đương nhiên là khác, em chẳng hiểu gì về ngôi trường này, chất lượng giáo viên thế nào, chất lượng học tập ra sao, còn nữa… – Nhìn sự dịu dàng trong mắt anh, cô đột nhiên có cảm giác như bị cái gì đập vào đầu. – Ha ha, đừng để ý đến lời em, em không cần nghĩ gì cả, chuyện của Tiểu Phàm Phàm, anh sẽ… cố gắng hết sức.
Vẫn còn mấy năm nữa mới tới lúc Phàm Phàm vào học, khi đó họ còn giữ liên lạc không? Chắc là không.
Vẻ mặt âm thầm trở nên ảm đạm, cô là người giấu không nổi tâm sự, cố ý giấu mặt vào màn đêm, không cho anh nhìn rõ.
- Được, vậy để anh lo, anh muốn cho con học tiểu học, trung học ở đây, sau đó vào trường quân sự.
- Sao phải vào trường quân sự, trường trung học bình thường không đào tạo được nhân tài hay sao?
- Vừa rồi đã nói rồi mà, việc dạy dỗ Tiểu Phàm Phàm em không phải lo.
Cô tức tối mím chặt môi.
Anh cười, nhoai người lên véo mũi cô:
- Gia Hàng, Tiểu Phàm Phàm sắp được ba tháng mười ngày rồi, giữa đêm khuya giá rét chúng ta bàn chuyện này có phải hơi sớm quá không?
- Tại anh khơi mào trước. – Cô lẩm bẩm.
- Ừ, tại anh không đúng, sau này anh không lo chuyện này nữa, để em quyết định hết, nhé?
- Em… học trường bình thường, nhưng cũng không trở thành cặn bã.
- Anh hy vọng Phàm Phàm giống em.
Cô ngẩng đầu lên cười đắc ý, không hề để ý tới ý tứ sâu xa trong lời anh.
Anh đưa cô về chung cư, đường ống nước của tiểu khu bị hỏng, mặt đường bị đào xới lung tung. Cô bảo anh không cần đi xe vào trong, cô sẽ xuống xe ở ngoài cửa.
- Hôm nay tìm em có việc gì khác không? – Lúc mở cửa, tim cô đập thình thịch, ngoảnh lại nhìn anh.
Cũng may, cô nhóc này không đến nỗi ngốc lắm.
- Có chút chuyện. – Anh thong thả nói.
- Chuyện gì?
- Bố mẹ anh hẹn em cùng ăn cơm.
- Ồ!
- Chuyến bay của bố mẹ em sẽ đến Bắc Kinh vào chiều Tết ông Táo.
- Thế mà anh để tới bây giờ mới nói. – Cô hét lên.
- Em không hỏi, anh tưởng là em không quan tâm.
- Anh cố tình.
- Thế sao? Nhiều việc quá, trí nhớ không tốt, sau này em phải chủ động một chút.
- Không còn việc gì khác nữa chứ? – Cô lí nhí hỏi.
Anh cười:
- Còn muốn nói chuyện công việc với em nữa, hai hôm nay tâm trạng anh nặng nề quá.
Cô ngồi xuống.
- Có một hệ thống rất quan trọng bị hacker tấn công, khi đó một bộ phận máy tính ngừng hoạt động, nhưng thông tin không bị lộ ra ngoài, em nói xem do trình độ hacker có hạn, hay đây chỉ là một trò đùa?
- Có kịp thời tra soát được địa chỉ IP của hacker không? – Theo lý mà nói, bên quân đội phản ứng cực nhanh chóng.
- Có tra soát, nhưng không có dấu vết.
Cô trầm ngâm giây lát rồi nói:
- Phòng thủ an ninh mạng quân sự rất