Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/598 lượt.
t khung ảnh đen trắng. Tấm ảnh được phóng to, cách một tấm kính, ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua bờ môi, anh từng cười ấm áp như vậy, anh vẫn luôn như thế. Tấm ảnh này thật đẹp, nhưng có phải do cô chụp cho anh không. Cô hoang mang ngoái đầu lại nhìn, trong nhóm người có bảo mẫu của Chấn Vinh, thế nên cô gọi: “Dì Triệu”. Cô còn nhớ, nhớ rất kỹ, kỳ nghỉ Tết Chấn Vinh từng dẫn cô đến thăm bà, dì Triệu đối với cô như con gái, tự mình xuống bếp nấu canh gà cho cô, còn tặng cô một chiếc nhẫn, vì cô là bạn gái của Thiệu Chấn Vinh – dì Triệu cũng được người khác đỡ lấy, không hiểu vì sao hôm nay lại mệt mỏi và trông đau đớn như thế, chỉ mới mấy tháng không gặp, sao dáng vẻ dì tiều tụy đến vậy, tóc đã bạc trắng, bà vừa nhìn thấy Đỗ hiểu Tô, nước mắt đã lập tức tuôn rơi. Đỗ hiểu Tô thoát khỏi tay mẹ, bước lại gần bà, giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng: “Dì à, Chấn Vinh bảo con đợi, nhưng anh ấy không chịu về”
Dì Triệu như nghẹn lại, cả người mềm nhũn ngất đi. Trong phòng bỗng trở nên hoảng loạn, vài người chạy đến giúp y tá đỡ dì Triệu sang một bên. Mẹ nắm chặt lấy tay cô, khuôn mặt đầm đìa nước mắt: “Con à, con đừng như thế, đừng ngốc nghếch như thế nữa”.
Cô không ngu ngốc, là chính anh nói với cô, bảo cô đợi anh. Cô vẫn đang đợi, nhưng không thấy anh quay về.
Anh từng nói có chuyện muốn nói với cô, anh yêu cô lắm, sao lại không chịu về? Anh yêu cô mà, sao lại nỡ để cô một mình ở đây?
Cô vẫn không hiểu, cô vẫn không tin, cho đến giây phút cuối cùng, khi người ta dẫn cô đến bên chiếc quan tài. Thật nhiều hoa, toàn là cúc trắng, anh đang ngủ giữa thảm hoa đó, rất bình yên.
Cô thẫ thờ nhìn chăm chú, cơ hồ vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, cho đến khi bọn họ từ từ đậy nắp quan tài, cho đến khi dì Triệu lại ngất đi lần nữa. Tất cả mọi người đều đầm đìa nước mắt. Chỉ mình cô vẫn đứng đó, không còn tri giác, không có ý thức, không có gì cả, dường như tất cả đã tan biến, tất cả không còn tồn tại.
Khuôn mặt Thiệu Chấn vinh dần bị che đi, cả người anh bị che đi, cô mới giật mình hiểu ra, tất cả không phải là mơ, tất cả đều là thật. Họ không gạt cô, anh thật sự không quay lại nữa, vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa. Cô đã vĩnh viễn mất anh.
Cô hốt hoảng lao về phía trước, bố mẹ cố sức níu cô lại, nhiều người tiến lên đỡ cô, còn cô thì kêu khóc: “Mẹ! Để con theo anh ấy, xin mọi người, để con theo anh ấy, để con ở cạnh anh ấy! Mẹ…để con theo anh ấy…”.
Nhiều người đến kéo cô ra, cô kêu gào thảm thiết: “Để tôi theo anh ấy, xin các người. Thiệu Chấn Vinh! Thiệu Chấn Vinh! Anh đứng dậy! Sao anh có thể bỏ rơi em! Sao anh có thể như vậy…”.
Ngón tay cô bị gỡ ra, những người bên cạnh đang gỡ từng ngón tay cô ra, cô khóc đến mức toàn thân run lên, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để vùng khỏi tay của những người xung quanh, để mình có thể vào trong cỗ quan tài lạnh lẽo kia. Bởi trong đó có Thiệu Chấn Vinh của cô, cô muốn đi với anh, không cần biết là khi nào, là ở đâu, cô chỉ muốn ở bên anh.
Cô nghe thấy tiếng thở của mình, khản đặc tuyệt vọng như một con thú đang bị giam cầm. Dù biết không còn cách nào khác nhưng vẫn liều mạng, không cần bất cứ điều gì, cô chỉ cần ở bên anh.
Mọi người đều đang kéo cô, đang khuyên cô. Cô nghe thấy tiếng nói của chính mình, thê lương và sắc lạnh như một lưỡi dao, khoét sâu vào trái tim mình, máu chảy thịt rơi, lặp đi lặp lại: “Cho tôi đi, cho tôi đi, các người cho tôi đi, Thiệu Chấn Vinh chết rồi, tôi còn sống làm gì? Cho tôi đi, xin các người”.
Mẹ cô ra sức giữ cô lại, khóc nức nở: “Con ơi con, con đừng vậy! Con thế này mẹ biết làm sao? Mẹ biết làm sao…”.
Cô cố hết sức nhưng cũng đành bất lực chỉ còn biết gào khóc không thôi, tất cả nước mắt như trào ra trong khoảnh khắc này. Cô ra sức vùng vẫy, nhưng Thiệu Chấn Vinh của cô sẽ không quay về nữa, anh thật sự không quay về nữa. Dù cô khóc thế nào, kêu gào thế nào, dù cô có vươn tay nắm lấy, nhưng cũng chỉ nắm được chiếc quan tài lạnh lẽo. Tất cả đều vô ích, anh sẽ không bao giờ trả lời nữa, anh gạt cô, anh gạt cô đợi anh, cô vẫn cứ đợi vẫn cứ đợi, nhưng anh không quay về nữa.
Giọng nói của anh khản đặc, cô đã bị vắt kiệt sức rồi, nhiều người đến kéo cô sang một bên, cô chỉ có thể mở to mắt nhìn bọn họ mang anh đi, nhìn họ đưa Thiệu Chấn Vinh của cô đi. Cô không muốn sống nữa, cô chỉ cần ở bên cạnh anh, chết cũng cùng chết với anh. Nhưng anh không đợi cô, anh đi trước rồi.
Mẹ cô vẫn ôm chặt và không ngừng gọi tên cô. Nước mắt mẹ rơi còn cô mở to mắt nhìn người ta khiêng quan tài đi, cô không thể thốt ra bất cứ âm thanh gì nữa, dường như tất cả thanh âm đã vỡ nát.
Cô không còn Thiệu Chấn Vinh nữa.
Cô đã cố gắng hết mình nhưng vẫn không thể giữ được anh dù chỉ một giây một phút , số phận thật cay đắng, chỉ một giây cũng không cho cô. Cô đã hoàn toàn tuyệt vọng, cố dùng chút sức lực cuối cùng, thốt lên thứ âm thanh xé lòng: “Mẹ! Đừng để người ta mang anh ấy đi… mẹ… con xin mẹ.. đừng để người ta mang anh ấy đi…”.
Mẹ cô đau đớn đến tột cùng, không thốt lên lời nào được nữa, cuối cùng ngất lịm đi ngã vào tay cha cô