Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hám Sinh

Hám Sinh

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 134999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/999 lượt.

mơ hồ, đau đớn muốn ngất, Hám Sinh lại như có sức thần, tay không lật chiếc xe nặng mấy trăm cân lại, cõng anh chạy thẳng qua hai con đường mới tìm được xe, lúc đó cô không hề khóc, từ khi anh lật xe đến khi đưa anh đến bệnh viện, cô sắp xếp mọi thứ ổn định, mãi đến khi anh làm giải phẫu, bác sĩ nói với cô chân của anh được an toàn, cô chợt khóc rống lên. Tiếng khóc vang vọng hai dãy hành lang, đã kinh động một đám người.
Đông Dạ Huy bỗng nhiên đi không nổi, phía trước quá tối tăm, nhiều năm qua như vậy, giờ anh mới thực sự hiểm Hám Sinh, không có cô, anh sau này sẽ sống như thế nào đây?
“Hám Sinh, em sao lại nhẫn tâm như vậy, em một lòng muốn chết, em ra đi hoàn toàn, anh phải làm sao bây giờ? Anh sau này phải làm sao bây giờ? Em nói cho anh biết anh sau này nên làm gì? Cùng em chết sao?” Đông Dạ Huy hầu như là bi thương khóc, không khống chế được lệ rơi đầy mặt, đời này của anh vì Hám Sinh rơi quá nhiều nước mắt, cũng chỉ khóc vì cô.
Lặng im thật lâu, Hám Sinh thầm than thở một hơi, cô bất đắc dĩ nói nhỏ: “Dạ Huy, anh làm sao phải như vậy, em khuyên anh hãy cố gắng sống thật tốt. Mạnh mẽ đến cùng, bao nhiêu người giống như anh vẫn sống tốt, anh thông minh như vậy sao lúc này lại giả vờ ngốc nghếch?”
Đông Dạ Huy cảm thấy Hám Sinh trên lưng không muốn sống, anh cảm thấy rầu rĩ, nhưng anh không thể từ bỏ, Hám Sinh giống như bao quần áo trên người anh, cũng là người sưởi ấm duy nhất của anh, anh cố gắng gượng đến rã rời, cuối cùng bất lực cầu xin: “Hám Sinh, đừng chết, xin em, em chết rồi, anh làm sao bây giờ?”
Chờ đợi dài dằng dặc giống như ngột ngạt sắp chết, Hám Sinh cuối cùng chạm rãi giơ tay lên, dùng bàn tay lau đi nước mắt trên mặt của Đông Dạ Huy, cô nói giọng rất nhỏ: “Đừng khóc, em đồng ý với anh.” Cuối cùng không thể quên đi được người đàn ông này, cô biết Đông Dạ Huy này, làm chuyện gì cũng đều luôn cố chấp, khi vô tình thì cũng vô cùng tới cùng, khi yêu người nào thì cũng yêu cố chấp như vậy, trên đời này chỉ có mình là thật lòng thương xót anh, cô nếu như chết rồi, anh sau này sẽ sống như thế nào đây. Hám Sinh không tưởng tượng ra được tình cảnh nào lạc quan cả, không yên lòng thì chỉ có thể lại cố gắng cùng anh đi tiếp một đoạn, cố gắng được đến bao lâu thì theo anh chừng đó vậy.
Lời hứa của Hám Sinh đối với Đông Dạ Huy chính là \'lời nói ngàn vàng\', anh bỗng nhiên tràn trề sinh lực, hi vọng hay là tuyệt vọng đều do Hám Sinh ban cho anh.
Ngày hôm đó, Hám Sinh ngủ thiếp ở trên lưng của Đông Dạ Huy, cô ngủ cho đến khi trở lại bệnh viện, rồi bị mê man đưa vào phòng mỗ. Rạng sáng ngày hôm sau, tuyết trắng tinh bao phủ toàn bộ thành thị sau đêm Giáng Sinh. Cơ thể Hám Sinh bị cắt đi một bộ phận tượng trưng cho thân phận nữ nhân của cô.






Vào đầu xuân, thời tiết rất tốt, trong không khí vẫn còn mang chút hơi lạnh, nhưng mặt trời ấm áp, ánh nắng ban trưa, chiếu xuống mảng xanh tươi khó có được của thành phố B, từng dãy biệt thự, hàng rào gỗ màu trắng, từng đệm cỏ xanh trong đình viện.
Trong viện giăng mấy sợi dây thừng, treo đầy chăn drap gối đệm, Kim Lộ đeo một cái tạp dề hình gấu Pooh, trên đầu còn quấn một cái khăn vuông, trong tay cầm một cái chổi dùng để quét giường của người Phương bắc, vỗ “bộp bộp” vào mặt chăn.
“Cô nói xem cái thân thể này của cô, có bệnh rồi thì còn sợ cái gì nữa, vận động nhiều một chút, coi cô lười biếng kìa, cả ngày quấn chăn nằm một đống, không gọi cô thì cả chăn cũng không động đậy, tôi nói chính là bởi vì anh Dạ Huy cứ nuông chiều cô mãi, chứ một ngày kéo cô ra ngoài chạy 8 vòng 10 vòng thì bệnh gì cũng hết.”
Hám Sinh đang ở trên cái ghế dài lớn ở sau lưng cô, cô thoải mái nằm dựa vào trong, trên người đắp một cái thảm lông, trên cái bàn nhỏ ở bên cạnh đặt mấy cái bánh quy, trong tay ôm một ly chocolate nóng hổi. Giọng nói của Kim Lộ rất lớn, cộng thêm âm thanh đánh “bộp bộp”, rất có tiết tấu, trong viện vô cùng sống động, khóe miệng của Hám Sinh khẽ nhúc nhích mang một nụ cười.
Kim Lộ quay người thấy Hám Sinh đang ngước đầu nhìn bầu trời, thần trí không biết đã chạy đến đâu rồi, căn bản không thèm đá động gì đến ý kiến của cô, cô càng tức giận mà đánh chổi cái bộp vào chân cô ấy, Hám Sinh cuối cùng cũng hồi thần, vẫn còn nhìn cô mà tủm tỉm cười, không biết tại sao Kim Lộ cứ không nhìn được cái bộ dạng hốt hoảng chuyện gì cũng không thèm để tâm ấy của Hám Sinh, cây chổi của cô suýt nữa đã chọc vào mũi của Hám Sinh: “Nói, sáng nay dậy lúc mấy giờ?”
Hám Sinh mở mắt nhìn sang, Cố Bắc đang mặc một bộ đồ ngủ, có vẻ còn chưa rửa mặt, đầu tóc còn loạn cào cào, anh uống chocolate của cô rồi nhìn vào cửa lớn nói: “Cô gái Đông Bắc này, quá hung dữ rồi, coi bộ khó mà có chồng.”
Hám Sinh cũng nghiên đầu nhìn về phía cửa lớn, quay đầu lại cũng không tiếp lời của Cố Bắc, rút rút chân rồi lại nhắm mắt nằm xuống, cô đối với Kim Lộ cũng không có cảm giác gì, cô ra viện hơn 3 tháng, Kim Lộ liền ở đây ra ra vào vào hơn 3 tháng, cô ra vào rất tự nhiên, Hám Sinh không biết cô ấy có cả