Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hám Sinh

Hám Sinh

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 134884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/884 lượt.

mình, đối mặt anh, ở phía sau lưng anh nhẹ nhàng an ủi vỗ về. Đông Dạ Huy kề môi gần lỗ tai cô nói nhỏ: “Em không thể bỏ lại anh.” Hám Sinh nhẹ nhàng thở dài.
Cảnh tình này, mỗi buổi tối bọn họ đều làm lại một lần. Hám Sinh trước giờ đều giành cho Đông Dạ Huy một tiếng thở dài.
Lễ Giáng Sinh đến rất nhanh. Hám Sinh từng làm mấy ngày xạ trị. Mấy ngày nay cô đang khôi phục. Tinh thần tốt lên rất nhiều. Mấy ngày trước Đông Dạ Huy nói vào ngày Giáng Sinh muốn dẫn cô ra ngoài một chút, cô thật vui vẻ.
Vừa ăn cơm trưa xong, cô lập tức chuẩn bị. Cô lôi toàn bộ quần áo mà Đông Dạ Huy mua cho ra khỏi tủ quần áo, đặt lên trên giường. Thử đi thử lại một hồi, cuối cùng quyết định mặc một bộ áo khoác lớn màu đỏ, màu sắc tươi tắn. Trước khi chập tối, cô tự trang điểm cho mình, son môi hồng phấn bóng mượt che đi đôi môi không có chút sắc máu, má màu hồng để cô nhìn vào thấy khỏe mạnh, cô còn đội cho mình chiếc mũ len màu trắng che toàn bộ mái đầu. Cô trang điểm khéo léo, dưới ánh sáng dìu dịu, nhìn cô vô cùng xinh đẹp.






Đêm Giáng Sinh, đường phố thật nhộn nhịp. Mười năm trước đây, con phố này có chợ đêm nổi tiếng. Nhiều năm trước nơi này cảnh trí đơn sơ, là một con phố nhỏ hẹp, hai bên là các cửa hàng đơn giản như lều, chỉ cần một bóng đèn, một đống quần áo chất trên một tấm bạt là có thể buôn bán. Nơi này trước đây từng là con phố dài mười dặm, cuối phố là một giáo đường từ thời Dân quốc để lại, tuy đơn sơ nhưng cũng khá sầm uất.
Mười năm trôi qua, những lều buôn năm đó bởi vì sửa chữa, xây mới đã không còn, nơi đây giờ đã trở thành con đường thật dài dành riêng cho người đi bộ, các cửa hàng tráng lệ mộc san sát hai bên đường, đường được mở rộng ra, sạch sẽ hơn. Hám Sinh đã không còn nhận ra nơi đây, cô đứng ở đầu đường với vẻ mặt mờ mịt.
Đông Dạ Huy từ sau lưng Hám Sinh đi lên, dắt tay cô nói: “Đi theo anh.”
Trong đám đông, bọn họ nắm tay nhau. Đông Dạ Huy đi trước dẫn đường. Hám Sinh đi theo sau. Nhiều năm trước, bọn họ đã từng nhiều lần đi qua con đường này, lúc đó, Hám Sinh cũng thường chăm chú đi phía sau anh. Chắc là Đông Dạ Huy chưa bao giờ quay đầu lại nắm chặt tay cô. Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp, Hám sinh chợt ngửa đầu nhìn bầu trời đem đen kịt trong không trung, miệng nở nụ cười nhạt, người đàn ông này cả đời cuối cùng cũng quay đầu lại, tuy nhiên cũng chỉ quan tâm và lo lắng đến như vậy mà thôi.
Hai người đi qua con đường thật dài dành riêng cho người đi bộ, rẽ vào con đường mở rộng sáng sủa phía trước, đường phố hẹp dài, một dãy bóng đèn chiếu sáng chói mắt, mùi thơm của các loại thức ăn hòa lẫn vào nhau dày đặc trong không khí, cùng phả vào mặt, vào người, giống như con phố dài mười dặm năm xưa.
Hám Sinh nhìn quanh phòng, mỗi một vật vẫn còn nguyên đó, nhiều năm qua đi, tất cả đồ vật trong phòng này cho dù thế giới bên ngoài có biến đổi thế nào, nơi này vẫn giống như trước, mọi vật mặc dù cũ đi, nhưng vẫn duy trì dáng vẻ mà người đàn ông rời đi năm đó.
Mắt Hám Sinh nhìn chiếc xích đu cũ kỹ, nhẹ nhàng thở dài thành tiếng, cô cảm giác được khí tức của mẹ cô vẫn ở đây, cô dùng đầu cọ cọ vào ngực Đông Dạ Huy nói: “Dạ Huy, em nhớ mẹ.”
“Ừ.” Đông Dạ Huy đáp lời cô. Mắt anh và Hám Sinh nhìn cùng một chỗ, anh biết Hám Sinh đến đây để hoài niệm, để từ biệt, anh biết Hám Sinh đã không còn muốn sống, cho dù anh đã quay đầu lại, cho dù anh đối với cô thương yêu cũng đều không kéo được cô trở về. Xạ trị trên người Hám Sinh không có kết quả, phá hoại chức năng sinh lý của cô như vậy cũng chỉ khống chế ung thư phát triển chậm lại chính bản thân Hám Sinh không muốn sống, Đông Dạ Huy đều hiểu hết. Khi Hám Sinh xem xét nhà cũ, trong mắt Đông Dạ Huy nỗi tuyệt vọng ùn ùn kéo đến.
Lúc rời đi, Đông Dạ Huy cõng Hám Sinh xuống lầu. Trong hành lang tối đen từng trận gió lạnh lùa vào, Hám Sinh vịn vai Đông Dạ Huy, mặt kề sát cổ anh, hai người chậm rãi đi ra khỏi hành lang, đi xuống lầu, trong căn nhà nhỏ có chút ánh đèn mang đến chút ít ánh sáng, xa xa tiếng chuông đêm bình an truyền đến, khoan thai mà chậm chạp.
Bầu trời hoa tuyết bay lác đác, trên đất ước nhẹp. Đông Dạ Huy nãy giờ không nói gì. Hai tay Hám Sinh vòng quanh cổ anh, thanh âm mang theo ý cười: “Dạ Huy, em trước đây muốn anh cõng em, nhưng mà khi đó em mập quá, không dám nói với anh, anh còn nhớ không? Em còn từng cõng anh nữa.”
“Năm ấy, anh từ Quảng Châu nhập hàng trở về, một ngày hai đêm không ngủ, đóng cửa quán, anh dùng xe gắn máy chở em về nhà, anh không đi đường lớn, nhất quyết đi hẻm nhỏ, kết quả là xe bị lật, em bị văng ra, nhưng không bị làm sao, anh thì bị xe đè gãy chân, em phải cõng anh chạy ra đường lớn tìm xem đưa anh đi bệnh viện.” Hám Sinh nói lải nhải không ngừng, cô nghĩ sau ngày đó, Đông Dạ Huy có lẽ không khổ sở như vậy.
Đông Dạ Huy nhìn mặt đất dưới chân, bước thật nặng nề, anh làm sao mà không nhớ rõ, ngày đó anh phải trải qua đau đớn lớn nhất trong cuộc đời anh. Khi xe máy ngã, bình xăng đè ép chân anh làm chân anh huyết nhục