Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1601 lượt.

rên cùng một trận tuyến. Haizz!
“Vấn đề quan trọng nhất lúc này không phải là ai xấu ai tốt, mà là làm thế nào để thoát ra ngoài. Còn cái này…” Lục Vi xòe lòng bày tay ra để Dạ đại họa nhìn rõ hình hoa văn in trên đó. Dạ Ly khẽ thở dài một tiếng vẻ chán chường, nói:
“Hình in đó thực sự không có cách nào xóa đi được, cho dù cô có chặt đứt bàn tay đó đi thì nó sẽ lại xuất hiện ở một nơi nào đó trên cơ thể cô. Nếu không thì cô cho rằng tại sao Dạ Lạc lại phải lao tâm khổ tứ, lãng phí thời gian làm những việc đó chứ? Nó là một cái bẫy lừa gạt chúng ta bước vào ảo cảnh. Haizz, yêu ma hoặc là cả đời cô độc, lưu lạc khắp nơi; hoặc là kết hôn, bảo vệ nhau cả đời, hoàn toàn không có khái niệm ly hôn như trong thế giới phàm tục. Trời ơi, kẻ hèn mọn lại không may chó ngáp phải ruồi, được làm chính thất nhưng không được sủng ái nhất. Hu hu hu!”
Vi Vi ngây ngốc, lúc nào rồi mà tên chết tiệt này còn tâm trạng để đùa giỡn! “Thế giới yêu ma của các anh là như vậy sao? Thật đúng là tàn nhẫn!”
Chắp hai tay sau lưng, đi qua đi lại một hồi, cô nói tiếp: “Được rồi, chúng ta quay trở lại vấn đề trước, thực sự anh không có cách nào để trốn thoát sao?” Chỉ cần ra được khỏi đây, những việc khác đều trở nên dễ dàng, cô không tin khi rời khỏi căn phòng này, Dạ đại họa còn dám tự cho mình cái tư cách là “ông xã” của cô.
“Tôi thấy những căn phòng xung quanh hình như đều không khóa, liệu có cánh cửa nào có thể thông ra thế giới bên ngoài không?”
Dạ Ly nghe thấy vậy chợt phì cười, ôm bụng lăn lộn trên đất, nói: “Tiểu Vi Vi, cô thực sự cho rằng có thể tự tiện ra vào những cánh cửa đó sao? Mỗi một căn phòng đều được chị tôi bài trí một phong cảnh bên ngoài không giống nhau, đó chính là một trong số những sở thích tàn nhẫn của chị ta. Căn phòng này được bài trí giống với cảnh sắc của Di Hòa Viên, căn phòng kia lại được sắp xếp theo phong cách của Nhà Trắng… Ặc, những người phụ nữ cả trăm năm, cả ngàn năm không kết hôn như chị ta chỉ biết lấy việc trang hoàng nhà cửa để mua vui mà thôi!”
Lục Vi khinh bỉ nhìn anh ta, đang định nói điều gì đó, lại nghe thấy Dạ đại họa xoa cằm, do dự nói: “Đúng là ở bên trên có một cánh cửa thông ra bên ngoài, chỉ có điều…”
Dạ Ly còn chưa nói xong, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa, vẫn như cũ, không đợi Dạ Ly trả lời, người bên ngoài đã quang minh chính đại bước vào. Mặc trên người bộ âu phục, Văn Trinh lễ phép đứng trước cửa, nhìn Dạ Ly và Lục Vi, cúi đầu nói: “Quấy rầy hai vị! Yến tiệc đã được chuẩn bị xong, Lạc đại nhân cho mời hai vị đến.”
“Yến tiệc?” Vi Vi nhất thời kinh ngạc nhìn Dạ Ly, khẽ hỏi: “Là yến tiệc gì?”
Ánh mắt Dạ Ly trở nên lạnh lẽo, liếc nhìn Văn Trinh, cười nhạt, nói: “Hai nhân vật chính đã tề tựu đông đủ còn có thể là yến tiệc gì nữa đây? Đương nhiên là yến tiệc mừng chúng ta kết hôn rồi!”
Vi Vi: “…”
Giây phút này, còn từ ngữ nào có thể biểu đạt hết tâm trạng của cô đây?






Chạy trốn
Lúc Dạ Ly và Lục Vi bị áp giải đến nơi tổ chức yến tiệc, cũng là lúc tất cả mọi người đã tề tựu đông đủ. Không giống trong tưởng tượng của Vi Vi, buổi yến tiệc được tổ chức theo phong cách châu Âu vô cùng náo nhiệt và long trọng, căn phòng được bài trí hoa lệ, tinh xảo, trên bàn tiệc dài chỉ có vài người ngồi. Ngoại Dạ Lạc ở vị trí chủ tọa, bên dưới chỉ có mấy bà lão tóc trắng như cước, xem ra đây đúng là các vị “trưởng bối trong nhà” mà Dạ đại họa đã nói.
Lục Vi hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ vẫn còn tốt, vẫn còn tốt, ít nhất thế trận này vẫn chưa đến mức khủng bố lắm. Lục Vi vừa thả lỏng người một chút, ngước mắt nhìn sang, cơ thể lập tức trở nên cứng đờ. Tiểu Long ngốc nghếch mất tích suốt bao ngày nay đang đứng sau lưng Dạ Lạc, khuôn mặt anh tuấn bị mái tóc dài che phủ hơn một nửa khiến cô không thể nhìn rõ được biểu cảm trên mặt anh ta.
“Nam…” Vi Vi kích động, đang muốn cất tiếng gọi liền bị Dạ đại họa nhanh chóng túm chặt lấy tay. Dạ Ly bước tới bên cạnh một bà lão, nhìn khắp lượt căn phòng, lạnh lùng nói: “Gọi chúng tôi đến đây làm gì?”
Dạ Lạc không thèm để ý tới người em trai của mình, chỉ bảo Văn Trinh mời Lục Vi ngồi xuống rồi mới dịu giọng nói: “Bất ngờ mời cô đến đây thực sự có hơi đường đột, mong cô bỏ quá cho! Đội rước hồ ly và xe phượng hoàng đều là quy định rước dâu từ xưa của gia tộc. Bữa tiệc hôm nay coi như là cơ hội cho chúng ta chính thức làm quen. Cô nói thế có được không, Vi Vi?”
“Em trai vội cái gì chứ?”
Dạ đại họa lườm chị mình một cái rồi thản nhiên nói: “Ở chỗ chị, tôi sao có thể thụ tinh được.”
Phụt!!! Vi Vi suýt chết sặc, phun ngụm rượu đang ngậm trong miệng ra, quay sang nhìn Dạ đại họa chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi lầm bầm hai từ: “Biến thái!”
Dạ đại họa, anh không thể tìm một cái cớ tử tế hơn sao? Anh muốn giở trò ư?! Không còn lời nào tế nhị hơn sao? Thụ… thụ tinh… cái quái gì? Nghĩ đến hàm nghĩa của hai từ đó, sắc mặt Lục Vi chuyển từ đỏ sang xanh, sau cùng biến thành trắng bệch.
Dạ đại họa vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ, vô tội, nói: “Tôi nói sai