Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
xin số điện thoại được không. Thế nào mà ngày thường tôi qua lại khu phố này bao lần mà chưa từng gặp cô em nhỉ? Mới đến à?”
Vi Vi (tê liệt hoàn toàn): “…”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách kết bè kết phái_ _ _ _ _
Vì mọi lý do bất thường, cuối cùng Vi Vi đến nhà Quý Tinh muộn hơn so với dự tính nửa tiếng. Vội vàng leo lên cầu thang, gõ cửa, đối phương vừa mở cửa, Vi Vi đã ngây ngốc đứng như trời trồng, tim đập tình thịch, nói năng lộn xộn, không đầu không cuối…
Thì ra, so với yêu ma, loài đáng sợ hơn cả… mãi mãi là con người.
Người “đáng sợ hơn cả yêu ma” ấy vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ngay đến mí mắt cũng không thèm nhướng lên, lạnh lùng quay người bước vào trong phòng. May là Quý Tinh hôm nay cũng ở nhà. Thấy Lục Vi bước vào, bà ta đang ngồi trên sofa liền nghển cổ ra chào hỏi: “Đến rồi à?”
Vi Vi ngoan ngoãn gật đầu, lấy một chiếc phong bì từ trong túi ra đưa cho Quý Tinh, trong lòng chợt cảm thấy lâng lâng. Chẳng lẽ đồ đạc trong nhà Quý Tinh lại nhanh hỏng đến thế sao, mới một thời gian ngắn Quý Vân lạnh lùng lại phải đến đây để làm công nhân sửa chữa. Nhưng tại sao mỗi lần cô đến, anh đều trốn vào phòng bếp? Lẽ nào cô xấu xí đến mức không bằng cả con gián trong xó bếp hay sao?
Quý Tinh vừa đếm tiền vừa hỏi: “Nghe nói em trai cô bây giờ cũng đến ở cùng cô à?”
“Vâng!” Vi Vi trả lời, đợi bà chủ nhà đếm tiền xong, cô đang chuẩn bị cáo từ thì cái mũi xấu tính lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc đang lan tỏa khắp căn phòng. Hai người đồng thời quay lại liền thấy Quý Vân vẫn một vẻ lạnh lùng đang bê khay cà phê bước ra. Một, hai, ba… Vi Vi nhẩm đếm, trong khay có ba cốc cà phê Macchiato. Nhìn xung quanh một lượt, ạch, nếu không phải cô bị hoa mắt thì trong căn phòng này, ngoài hai người họ ra thì chỉ còn cô. Nói như thế… cốc cà phê Macchiato thứ ba kia là dành cho cô sao?
Bình thường, Vi Vi và Quý Tinh đều chẳng có chuyện gì để nói với nhau. Lần nào cô đến đây nộp tiền nhà, hai người cũng chỉ nói dăm ba câu liên quan đến vấn đề nhà cửa mà thôi, sau khi Quý Tinh đếm tiền và xác nhận xong, Vi Vi cũng nhanh chóng ra về. Nhưng tình hình lúc này…
Nhất thời, Quý Tinh và Lục Vi đều ngồi ngây tại chỗ, không biết anh chàng lạnh lùng, băng giá này có ý gì. Quý Vân làm như không nhìn thấy dáng vẻ đang muốn rời đi của Lục Vi, sau khi đặt khay đựng cà phê lên bàn, anh liền chớp mắt, thản nhiên nói: “Bữa trưa có cá hấp, sườn xào chua ngọt, còn có cánh gà chiên giòn và canh đậu hũ củ cải trắng.”
Quý Vân chớp chớp hàng mi dài cong vút, vừa nói vừa đặt ba cốc cà phê xuống bàn. Lục Vi như bị đóng đinh tại chỗ, đi không được mà ở cũng không xong, lúc này, lời cáo từ đã lên đến miệng mà cô không biết phải nói thế nào. Trong đầu đầy những con vi rút “ham ăn”, trước mắt lại thấp thoáng bóng dáng món sườn xào chua ngọt, cánh gà chiên giòn…
Không ngờ khẩu vị của Quý Vân lại giống mình đến vậy, nhưng Lục Vi vẫn thắc mắc những lời anh vừa nói là anh đang chuẩn bị làm cơm hay có ý nhắc khéo cô Quý vào nấu. Vi Vi còn đang ngẩn ngơ, bỗng nghe thấy Quý Vân bất ngờ thốt ra năm chữ: “Ở lại đây ăn cơm.”
Vẻ mặt không có bất cứ biểu hiện nào, câu nói ra cũng không có chủ ngữ, chỉ đơn giản như vậy thôi nhưng lại khiến Vi Vi và Quý Tinh chao đảo. Hai người kinh ngạc, đồng thanh thốt lên: “Cái gì?” Quý Tinh chậm rãi nhìn theo ánh mắt của cậu cháu trai đang dừng trên khuôn mặt đỏ bừng của Lục Vi, càng nhìn càng cảm thấy khả nghi, càng nhìn càng không sao hiểu được.
Chẳng trách Tiểu Vân đột nhiên lại “nhàn rỗi” như vậy, bỏ cả công việc để đến đây thăm mình, lại còn mua rất nhiều thức ăn. Chẳng trách thằng bé đến đây từ sáng sớm, không có việc gì cũng cứ đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Có lẽ vì hôm trước, mình đã tiện miệng nói với thằng bé hôm nay Lục Vi sẽ đến trả tiền nhà!
Nghĩ đến đây, trái tim Quý Tinh lập tức vỡ thành muôn mảnh, lẽ nào Tiểu Vân lại đem lòng thích một con bé tầm thường như thế? Gia cảnh của con bé không tốt, ngoại hình bình thường, học lực trung bình, công việc bình dân… Một tay mình nuôi dưỡng Tiểu Vân trưởng thành tuấn tú, xuất sắc như thế, sao có thể để con bé tầm thường này cướp đi được? Không được, tuyệt đối không được!
Lục Vi bị sự im lặng tàn nhẫn của Quý Tinh đả kích đến độ thương tích đầy mình, đứng ngây tại chỗ, hai má vốn luôn hồng hào của cô lúc này nóng ran. Cô run rẩy ngẩng đầu, đang không biết phải mở lời thế nào thì thấy Quý Vân nhíu mày giải thích: “Có nhiều thức ăn quá, hai người sợ ăn không hết.”
Quý Tinh tỏ vẻ khó chịu, nói: “Ăn không hết thì để lại ăn dần!”
Bị bà chủ nhà nhìn chòng chọc như muốn xuyên thủng người, Vi Vi cũng từ chối một cách vô thức: “Không cần đâu, ở nhà tôi còn có chút việc…” Lục Vi thà từ chối lời mời của Quý Vân còn hơn ở lại dùng cơm để bị nghẹn chết. Cô đang tìm thêm một lý do thuyết phục hơn thì chuông điện thoại bỗng vang lên. Vừa nhìn dãy số hiển thị trên màn hình cô liền nhận ra đó là nhân viên siêu thị nội thất gọi đến.
Sau khi linh kiện của chiếc giường sofa mới mua được chuyển về nhà, nhân viên siêu thị nội thất đã ấn định thờ