Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.
ô cùng nhỏ nhẹ: “Dường như cậu ấy rất hứng thú với công việc lắp ráp đồ nội thất, cô đi mua đồ ăn một mình cũng được mà.”
“À, vâng!”
Trong hoàn cảnh phát sinh sự việc ngoài ý muốn này, Lục Vi dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy đi mua đồ ăn rồi lại nhanh như gió quay về, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt thì cô không sao kiềm chế nổi, trơ mắt sững sờ. Chiếc giường sofa mới mua thản nhiên được đặt trong phòng khách còn chiếc sofa trước đó lại không cánh mà bay. Chiếc ghế dài gãy nửa chân đã được đóng lại, bên dưới bàn máy vi tính vốn trống huơ trống hoác giờ bỗng chìa ra một cái ngăn kéo đặt bàn phím, tủ sách trước kia kê cạnh bộ bàn ghế cũng bị di chuyển đến bên bàn máy vi tính… Với cách bài trí này, phòng khách bỗng trở nên rộng rãi vô cùng.
Mặc dù chỉ sắp xếp lại một vài thứ, nhưng bố cục của cả phòng khách đã hoàn toàn khác so với trước lúc Lục Vi rời đi, chỉ có điều là… vị sư huynh cùng trường – người công nhân lắp đặt tất cả những thứ này cùng chiếc sofa cũ đã không cánh mà bay. Lục Vi quắc mắt hỏi Nam Huyền từ nãy đến giờ vẫn ngồi im lặng trên ghế: “Người nữa đâu?”
Tên “thú cưng” “hừm” một tiếng, quay mặt đi không thèm để ý.
Vi Vi sa sầm nét mặt nhưng vẫn cố tỏ vẻ mềm mỏng, nhẹ nhàng nói: “Nam Huyền ngoan, giờ anh có thể nói chuyện được rồi, cũng không cần ngồi im trên ghế như thế nữa, nhưng… người vừa nãy đi đâu rồi?”
Nam Huyền được chủ nhân thu hồi mệnh lệnh, từ từ đứng dậy, cử động hai cánh tay rồi nhìn chằm chằm vào mặt Lục Vi, ánh mắt ngập tràn vẻ phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không biết!”
Hai từ vô cùng đơn giản vậy thôi nhưng lại khiến Lục Vi không ngừng tưởng tượng. Có lẽ Quý Vân cảm nhận được thái độ bất mãn của Nam Huyền nên lắp xong chiếc giường, anh đã lặng lẽ ra về. Cũng có thể vì anh không yên tâm Quý Tinh đang ở nhà một mình nên đã vội vã trở về rồi. Cũng có thể là…
Lục Vi vò đầu gào thét: “Rốt cuộc ban nãy đã xảy ra chuyện gì?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch im lặng giây lát rồi chậm rãi mở miệng: “Vừa rồi anh ta hỏi tôi, cô nấu cơm có ngon không?”
Nghe thấy những lời này, trong lòng Lục Vi liền vang lên những tiếng lộp bộp. Không ngờ Quý Vân băng giá với dáng vẻ chưa bao giờ biết đến khói bếp nhân gian đột nhiên lại quan tâm đến nghệ thuật vào bếp của người khác như vậy! Lục Vi liền hỏi lại: “Vậy anh trả lời thế nào?”
Nam Huyền nhìn trời, nở nụ cười tinh quái. “Tôi ra sức lắc đầu, sau đó anh ta bỏ đi.”
“Đoàng” một tiếng, Lục Vi hoàn toàn ngã gục. Đồ “thú cưng” ngốc nghếch, anh dám ăn miếng trả miếng với tôi như vậy sao!!
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách ăn miếng trả miếng_ _ _ _ _
Ngày đầu tuần đi làm, vào giờ nghỉ trưa, Lục Vi cầm một chiếc hộp nhỏ màu đỏ nằm bò trên bàn làm việc, vô cùng bối rối. Có nên đi tìm anh, có nên đi tìm anh, có nên đi tìm anh không đây? Mặc dù trong lòng nóng như lửa đốt, đã vạch sẵn kế hoạch dụ dỗ anh chàng đẹp trai nhưng Lục Vi nhát gan vẫn không dám hành động.
Gục đầu xuống bàn, Vi Vi tự an ủi mình, theo lẽ thường chủ nhà đích thân đến giúp cô sắp xếp đồ đạc, bất luận thế nào cô cũng nên gặp người ta để thể hiện lòng biết ơn, nhưng…
Đang nhíu mày do dự, từ phía sau Lục Vi bỗng có một cơn gió lạ thổi tới, trong phút chốc, chiếc hộp đỏ trên tay bỗng nhiên đổi chủ. Điền Hân đung đưa chiếc hộp, cười gian trá. “Đây là thứ đồ vật thần thánh gì mà có thể khiến cho Lục tiểu thư yêu quý của chúng ta ở đây thở vắn than dài cả trưa thế này?”
Lục Vi uể oải quay đầu nhìn Điền Hân, nói: “Mình khuyên cậu nên nói nhỏ một chút kẻo đánh thức chị Tống dậy lúc giữa trưa thế này, cẩn thận chị ấy ăn thịt cậu, hôm nay chị Tống đến ngày bị “bà cô già” ghé thăm đó.”
Điền Hân chẳng thèm để tâm, vỗ nhẹ lên đầu Lục Vi, nói: “Cậu thích buôn chuyện từ lúc nào thế hả, ngay cả thân nhân của người khác đến mà cậu cũng biết cơ đấy!”
Lục Vi thở dài, lại bò ra bàn, lặng im không nói. Chẳng phải cô thích thú mấy chuyện tầm phào ấy mà đơn giản chỉ là “nhân tại giang hồ thân bất do kỷ[1'>” mà thôi. Bây giờ cô không chỉ thường xuyên trông thấy quỷ u sầu mà mọi thứ kỳ quái như côn trùng, động vật bò sát lúc nào cũng lởn vởn trước mặt cô. Nói không chừng đến một ngày nào đó, cô còn có thể xuống cõi âm gian để thỏa hiệp với thần Chết cũng nên.
[1'> Ý nói con người sống trên đời nhiều khi phải làm những chuyện trái với mong muống của bản thân.
Vi Vi đang ngơ ngẩn, Điền Hân đã tự ý mở chiếc hộp màu đỏ trên tay ra xem, đập vào mắt là một chiếc vòng bạc dành cho trẻ sơ sinh. Điền Hân khẽ dẩu môi, sau khi kiểm tra chắc chắn không phải mình hoa mắt mới “ồ” lên một tiếng, nói: “Con người bạn nào đó của cậu sắp đầy tháng sao? Cậu chuẩn bị quà này để tặng em bé à?” Nhưng chiếc vòng này chẳng phải rất… khó coi ư? Nó đã không còn vẻ sáng bóng, lấp lánh của chất bạc từ lâu rồi, ngay cả âm thanh phát ra từ ba quả chuông nhỏ trên đó cũng không còn trong trẻo nữa.
“Hơn nữa, chẳng phải thông thường khi tặng vòng cho trẻ con phải tặng có đôi có cặp sao? Sao cậu chỉ mua có một chiếc?” Điền Hân vừa lẩm bẩm vừa lắc lắc chiếc vòng, bỗng như hiểu