Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.

bên cạnh bàn làm việc của mình giờ đã được kê thêm một chiếc bàn mới, bên trên còn lắp sẵn một bộ máy vi tính, sổ ghi chép, văn phòng phẩm đầy đủ, thậm chí còn có cả một chậu hoa tươi rất đẹp. Một chàng trai đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, quay lưng về phía mọi người, trên người anh ta phát ra một luồng sáng yếu ớt hắt từ màn hình máy tính, trên đó còn đang bật một bản word hiện rõ mấy chữ lớn được đặt làm tiêu đề: “Luận bàn về việc làm cách nào để cộng tác tốt với các đồng nghiệp nữ.”
Nhìn thấy dòng chữ này, không hiểu vì sao tự đáy lòng Lục Vi lại nảy sinh một dự cảm chẳng lành, cô lặng lẽ lùi một bước. Chị Tống ho khan một tiếng rồi mỉm cười giới thiệu: “Vi Vi, Điền Hân, đây là đồng nghiệp mới của chúng ta, phóng viên Dạ Ly. Dạ Ly, đây là biên tập viên Lục Vi và kế toán viên Điền Hân.”
Dạ Ly quay lại, khi bộ mặt hại nước hại dân ấy xuất hiện trước mặt ba cô gái cũng là lúc Lục Vi ngây dại, uất nghẹn không nói được một lời, chỉ nhìn Dạ Ly đang liếc mắt đưa tình nói một cách rành rọt: “Chào các chị, sau này xin được chỉ giáo!”
Điền Hân không thể kiềm chế được cảm xúc, khẽ thốt lên một tiếng, dán mắt dò xét anh ta từ trên xuống dưới không chừa một phân, sau đó lại kinh ngạc liếc nhìn khuôn mặt đầy vẻ xuân tình của chị Tống, sau cùng dừng lại trên khuôn mặt xám ngoét, cắt không còn giọt máu của Lục Vi. Hai tay Lục Vi yếu ớt đặt trên ngực, siết chặt trái tim như sắp ngừng đập, bất giác lùi vài bước.
“Tại sao lại sắp xếp cho anh ta ngồi cạnh tôi? Tôi phản đối!”
Điền Hân nuốt vội câu nói: “Vậy cậu đổi chỗ cho tớ, cậu xuống phòng Tài vụ ngồi nhé” xuống cổ họng, nghiến răng nói: “Lục Vi, cậu phải biết tự thỏa mãn chứ!”
Dạ Ly nghe thấy Vi Vi nói vậy cũng vờ tỏ ra bi thương, chau mày nói: “Chị Vi Vi không thích tôi sao? Tôi làm việc rất yên tĩnh, không làm phiền đến người khác đâu.”
Chị Tống cũng xoa cằm, nói đỡ cho Dạ Ly, hoàn toàn đập tan chút hy vọng cuối cùng của Lục Vi: “Đương nhiên phải sắp xếp anh ấy ngồi cạnh cô rồi, Trình Tổng giao nhiệm vụ cho cô giúp đỡ Dạ Ly làm quen với công việc mới.”
“Làm quen ư?” Vi Vi thổ huyết, cả cơ thể hoàn toàn ngã gục.






Chuyện ma
14 giờ 33 phút giờ Bắc Kinh, ngày 6 tháng 4 năm 2012.
Lục Vi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm đồng nghiệp mới với vẻ mặt đầy cảnh giác. Dạ Ly vẫn cúi gằm mặt, cẩn thận xem xét cuốn sách về điều lệ của công ty, giống hệt một cậu học sinh tiểu học đang ngoan ngoãn, chăm chỉ học bài, thi thoảng lại làm bộ làm tịch cau mày suy nghĩ.
“Haizz, quy định về chế độ nghỉ lễ Thanh niên, kỷ niệm phong trào Ngũ Tứ[1'> tôi không hiểu lắm, chị Vi Vi, chị có thể giải thích cho tôi được không?”
[1'> Phong trào Ngũ Tứ: phong trào đấu tranh rộng lớn của sinh viên, học sinh, công nhân, thị dân, tầng lớp trí thức Trung Quốc, vì nổ ra đúng vào ngày 4/5/1919 nên được gọi là phong trào Ngũ Tứ.
Vi Vi nhìn dáng điệu giả thần giả quỷ của Dạ Ly mà không thèm lên tiếng, mặc kệ anh ta tiếp tục diễn trò.
Dạ Ly húng hắng, cất giọng trầm bổng, du dương tiếp tục mê hoặc: “Nửa tháng trước, trong lúc đi thang máy, Boss của cô, Trình Tổng đã gặp phải một số chuyện rất khó giải thích… Tối hôm đó, ông ta tăng ca đến mười rưỡi, sau khi xử lý xong công việc thì đi thang máy rời khỏi công ty như mọi ngày. Nhưng khi ông ta vừa đặt chân vào thang máy thì đã có một người phụ nữ đứng ở trong đó tự bao giờ. Mái tóc dài mềm mại, làn da trắng như tuyết, vóc dáng đẹp mê hồn… Ông ta không kiềm chế được liền liếc mắt nhìn trộm cô gái đó mấy lần, nhưng đúng lúc ấy, trong thang máy đột nhiên… Cô gái xinh đẹp đó đột nhiên biến thành một con yêu quái tóc dài, túm chặt lấy cái cổ béo múp của Trình Tổng!”
“Mẹ ơi!!!”
“A… a!”
Câu chuyện đang đến hồi gay cấn thì một giọng nữ lanh lảnh bất giác xen vào, Lục Vi nhát như thỏ đế bất chấp tất cả hét toáng lên. Sau khi không còn sợ hãi, cô mới phát hiện ra Điền Hân đang đứng ngay sau Dạ Ly, liền vô cùng phẫn nộ.
“Mẹ ơi, Tiểu Hân Tử! Cậu không có việc gì làm hay sao mà đột nhiên lại xuất hiện ở đây, còn cố tình không phát ra tiếng động nữa chứ! Có phải cậu muốn dọa chết mình không?!”
Điền Hân vừa tiếp tục cắn miếng khoai sấy trên tay vừa “hừ hừ” lên tiếng: “Dọa chết cậu cũng đáng! Bây giờ Lục Vi cậu ngày càng khác thường rồi, không còn giống tính người gì cả. Tớ chính thức thông báo cho cậu biết, tình nghĩa chị em thân thiết giữa chúng ta bấy lâu nay đã bị rạn nứt. Cậu biết rõ Trình mập và chị Tống ra ngoài bàn công chuyện, Lương sư phụ thì nghỉ bệnh, cả công ty chỉ còn lại ba người chúng ta. Thế mà hai người lại ngồi đây kể cho nhau nghe những chuyện kích động như vậy, thú vị như vậy, hơn nữa lại là chuyện ma quỷ mà trong đó Trình mập thủ vai nam chính. Sao các người không gọi tôi chứ hả! Còn nữa, Lục Vi, haizz, tay cậu rốt cuộc đang đặt ở chỗ nào trên người Tiểu Ly vậy?”
Lục Vi vừa trải qua cơn sợ hãi quá độ lúc này mới từ từ cúi xuống nhìn, quả nhiên thấy bàn tay của mình do quá căng thẳng nên đã vô thức bám chặt bào đùi của D