XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

ý Tinh sau một hồi lo lắng, mệt mỏi cũng đã về nhà của bà, mà bệnh nhân Quý Vân về tình về lý mà nói thì phải “trao trả” cho “bạn gái” Lục Vi chăm sóc.
Vi Vi không còn cách nào khác, đành phải theo Quý Vân về nhà anh nên lúc này mới có một màn dở khóc dở cười này. Lặng lẽ quan sát xung quanh một lượt, Vi Vi bất giác trầm trồ, đây là lần đầu tiên cô trông thấy một người đàn ông độc thân lại có một căn nhà sạch sẽ, tinh tươm đến vậy. Tường nhà và những vật dụng gia đình với tông màu chủ đạo đen và trắng, khiến căn nhà có vẻ đẹp hiện đại và thoải mái. Lợi dụng khoảng trống ở giữa phòng khách và phòng ngủ, chủ nhà đã thiết kế một chiếc kệ sách bằng gỗ vừa tiện dụng lại rất tinh tế, xung quanh còn trang trí một số loại cây giả, thoạt nhìn rất lạ mắt và độc đáo. Chiếc sofa được gia công hơi lõm sâu, giống như một chiếc “giường tròn” nhỏ xinh, êm ái, xung quanh bọc một lớp vải lông màu ánh bạc, đối diện là một chiếc kệ lớn để ti vi…
Nghĩ đến việc lần trước ở khu nhà hình ống, Quý Vân đã phô diễn tài nghệ xuất chúng của mình, Vi Vi liền đoán ra tất cả những kiệt tác này đều là sản phẩm từ chính đôi bàn tay khéo léo của anh. Chỉ là không biết có phải vì những vật dụng trong nhà anh đều có gam màu lạnh nên so với căn phòng thuê nhỏ bé nhưng vô cùng náo nhiệt của Lục Vi, phòng của Quý Vân có vẻ lạnh lẽo hơn nhiều.
Nghĩ đến căn phòng chật chội của mình, gương mặt của tên Tiểu Long ngốc nghếch kia chợt lóe lên trong đầu Lục Vi, con dao gọt hoa quả trong tay mất tự chủ lệch ra khỏi đường cắt… thiếu chút nữa đã làm ngón tay cô bị thương. Cô chợt ngẩn người, nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình. Đúng lúc đó, một bàn tay rắn chắc và quen thuộc bỗng giành lấy quả táo và con dao trong tay cô, một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Để tôi làm.”
Vi Vi líu lưỡi, ngại ngùng ngồi lùi sang một bên, hỏi: “Anh đã cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Lúc này, Quý Vân đang mặc một bộ pijama, vẻ oai phong, lẫm liệt thường ngày như biến mất, chỉ còn lại vẻ tiều tụy của một bệnh nhân, nghe Lục Vi hỏi, anh vừa gọt táo vừa thuận miệng đáp: “Tôi không sao!”
Lục Vi nhìn khuôn mặt giống như bức tượng bằng đá cẩm thạch được điêu khắc hoàn mỹ ấy, trái tim bắt đầu loạn nhịp. Nghĩ đến vài giờ trước, cô còn cùng Nam Huyền giằng co nhau trên giường, đột nhiên cô không nói rõ được những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Dường như nơi lồng ngực bị cái gì đó đè nặng khiến cô ngạt thở, cô giậm chân thầm nghĩ: Lục Vi, mày là loại con gái dễ thay lòng đổi dạ, sao có thể vừa gặp đã yêu ngay được? Ách! Lẽ nào đây chính là sự chột dạ như người đời vẫn nói? Không đúng, mình và Quý Vân có tình cảm gì đâu chứ, thế nên mình và Tiểu Long ngốc nghếch ở cùng nhau thì có gì phải xấu hổ? Mà cũng không đúng, không đúng, rõ ràng mình vẫn coi Nam Huyền là em trai, vừa rồi mình cũng chưa cùng tên ngốc nghếch ấy làm chuyện gì đó…
Vứt bỏ những suy nghĩ kỳ quặc ra khỏi đầu, Lục Vi liền nói: “Hình như cô Quý có chút hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng ta, tôi…” Chưa kịp nói hết câu, Quý Vân đã đưa quả táo đã gọt vỏ đến trước mặt Lục Vi, nói: “Thật ngại vì đã làm phiền cô, muộn như thế rồi mà cô tôi còn gọi cô đến.”
Vi Vi xua tay. “Tôi không phải là có ý này, tôi muốn nói…” Dừng lại một chút, Lục Vi thở dài, nhìn chằm chằm quả táo trên tay một cách ngốc nghếch, nói: “Đây là gọt cho anh ăn mà.”
Nghe thấy vậy, Quý Vân chẳng nói chẳng rằng liền bổ đôi quả táo, đưa một nửa đến trước mặt Lục Vi. Trước tình thế này, Lục Vi thực sự không biết nên làm thế nào, đành miễn cưỡng nhận lấy một nửa quả táo, giống như một đứa trẻ làm hỏng việc, rầu rĩ giải thích: “Chỉ là tôi cảm thấy rất ngạc nhiên khi cô Quý hiểu lầm như vậy, cô ấy nói… Haizz, cô ấy nói trong máy tính của anh có ảnh của tôi.”
Lục Vi vừa dứt lời, không khí trong phòng dường như đã đông cứng. Không ai nói câu nào, cả căn phòng chìm trong yên lặng.
Quý Vân cầm nửa quả táo trên tay, đang đưa lên miệng ăn, chợt nghe thấy câu nói của Lục Vi liền quay lại, chăm chú nhìn đối phương, khuôn mặt vẫn điềm nhiên nhưng tận sâu trong đáy mắt lại trào dâng những gợn sóng lăn tăn. Lục Vi cúi đầu, nắm chặt tay lại, hít một hơi thật sâu, cuối cùng lấy hết dũng khí nói: “Quý Vân, chẳng phải trước đây anh không hề quen biết tôi sao?” Kỳ thực trong đầu Lục Vi đã đưa ra trăm ngàn những giả thuyết khác nhau về vấn đề này. Chỉ như vậy mới đủ để giải thích cặn kẽ mọi hành vi của Quý Vân. Làm “người lạ quen thuộc nhất” của anh suốt mười sáu năm nay, cho dù không quen biết, ít ra cũng phải cảm thấy quen mặt đúng không? Nhưng Quý Vân lại chưa từng nhắc đến vấn đề này, có thể nào… anh đang cố tình tránh né điều gì đó?
“Chúng ta từ tiểu học, trung học, cho đến đại học cũng luôn học chung một trường, anh đã biết chuyện này từ trước rồi phải không?”
Quý Vân giật mình, đặt nửa quả táo lên miệng tách trà trước mặt. Trong đôi mắt đen sậm ánh lên những vệt sáng long lanh. Rất lâu sau, anh mới chậm rãi dõi ánh mắt xa xăm ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng lên tiếng: “Thế mà đã ba giờ sáng rồi.”
Trái tim Lục Vi như muốn nổ tu