Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
hưng cô không thể nghĩ được là, có một ngày tên Tiểu Long ngốc nghếch này đã trưởng thành, và… khiến cô phải đối mặt với những vấn đề như lúc này.
Thích là tình cảm giữa nam và nữ ư? Giữa cô và Nam Huyền sao? Là thế nào đây? Còn cả Quý Vân, hình tượng mà cô đã theo đuổi suốt bao năm nay, tình cảm giữa cô và anh rốt cuộc là gì?
“Nam Huyền…” Lục Vi nhất thời cũng quên mất phải vùng vẫy để thoát khỏi nanh vuốt của ma quỷ, trong lòng trào dâng bao điều muốn nói nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tên “thú cưng” ngốc nghếch không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng dang tay, ôm chặt lấy Lục Vi, nói từng từ rành rọt: “Vi Vi, tôi còn nhớ trong giấc mộng tôi đã hôn cô, bây giờ tôi có thể làm như vậy không?”
Bạn gái
“Vi Vi, tôi muốn hôn cô, có được không?” Nam Huyền vừa dứt lời, Lục Vi chỉ biết sững sờ, ngây ra như phỗng.
Trong phòng ngủ là một mảng tối đen bao trùm, ánh trăng chênh chếch xuyên qua lớp cửa kính, hắt vào từng gợn lai láng, hai người vẫn giữ nguyên tư thế nam trên nữ dưới truyền thống, không ngừng giằng co nhau. Trước tình thế này, tên “thú cưng” ngốc nghếch đột nhiên đưa ra một yêu cầu vô sỉ, thậm chí hồi lâu sau, Lục Vi cũng không biết phải phản ứng thế nào, câu nói này quả thực có rất nhiều ẩn ý…
Mặc dù một lần nữa tự cảnh cáo bản thân rằng người và thú không thể yêu nhau, mặc dù lý trí đã nhắc nhở rằng một người phụ nữ đàng hoàng thì không thể mê đắm sắc đẹp, nhưng khi đối mặt với Nam Huyền, đối diện với thân thể cường tráng, khỏe mạnh này, cơ thể Lục Vi vẫn trung thành với nhu cầu, không thể nhúc nhích. Vi Vi muốn khóc mà không sao khóc nổi, vừa âm thầm cầu cứu trời cao đất rộng vừa tuyệt vọng nhìn khuôn mặt tuấn tú của tên “thú cưng” ngốc nghếch ngày càng gần ngay trước mắt.
Vi Vi cắn chặt môi, trái tim như muốn nổ tung nơi lồng ngực. Lúc này, cô không có cách nào chống lại được cái gọi là quan hệ nam nữ ấy, phản ứng sinh lý đó không liên quan gì tới cô, có phải vậy không? Huống chi, đó là do Khuyên Khuyên đã đẩy cô đến bước đường này, khiến cô tơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, cho nên, không thể nào trách cô được đúng không?
Quý Tinh không đợi Vi Vi nói hết câu, liếc mắt nhìn cô một cái, ngắt lời: “Còn chối ư? Hai người thực sự cho rằng tôi già rồi nên lú lẫn hả? Học cùng một trường, làm việc cùng một tòa nhà, cũng khéo thật đấy, ngay cả thuê nhà cô cũng chọn nhà chúng tôi để thuê.”
Vi Vi im lặng, trưng ra cái dáng vẻ ngốc nghếch của một cô con dâu đang bị mẹ chồng dạy bảo, ngại ngùng bẻ ngón tay, oan ức nghĩ: Đúng là trùng hợp thật mà, tất cả đều không phải tôi cố ý, thực sự tôi cũng cảm thấy rất khó hiểu, làm thế nào mà từ khi học tiểu học, lên trung học thậm chí cả đại học và đến khi đi làm, cả một quãng thời gian dài như thế, tôi cũng không sao thoát khỏi Quý Vân.
Nghĩ đến đây, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lục Vi, cô ngập ngừng một chút rồi mới do dự nói: “Cô Quý, sao cô lại biết cháu và Quý Vân học cùng trường?”
Quý Tinh khẽ “hừ” một tiếng, nghiêng đầu nói: “Không giấu nổi nữa chứ gì? Tôi đã trông thấy một tấm ảnh trong máy tính của Quý Vân.” Nói đến đây, Quý Tinh thở dài, giọng điệu trở nên dềnh dàng: “Không phải tôi muốn phản đối hai đứa quen nhau, hai đứa cũng không cần phải giấu giấu giếm giếm làm gì, dù sao cũng là sự lựa chọn của Tiểu Vân, tôi có thích hay không cũng không quan trọng. Cô với nó cũng xứng đôi vừa lứa, nếu hôm nay tôi không gọi điện cho cô, có lẽ cô đã được ngủ ngon rồi…”
Bà chủ nhà còn dài dòng thêm một lúc nữa, nước mắt nước mũi sụt sùi kể lể quá trình vất vả từ khi bắt đầu nuôi dưỡng Quý Vân đến bây giờ. Vi Vi chỉ biết ngây ngốc lắng nghe, giọng nói của Quý Tinh càng lúc càng trở nên xa xăm, thậm chí cuối cùng Lục Vi hoàn toàn không nghe rõ bà ấy nói gì nữa… Cô đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không có cách nào thoát khỏi.
Trong máy tính của Quý Vân có ảnh của mình ư? Sao có thể như thế được! Bao nhiêu năm qua, Quý Vân đều làm như không quen biết cô, mấy lần cô cố tình đứng gần bên anh nhưng anh cũng không thèm chớp mắt lấy một cái, vậy thì trong máy tính của anh sao có thể lưu ảnh của cô được? Vô thức cắn chặt môi, Lục Vi xâu chuỗi tất cả những chuyện xảy ra gần đây lại với nhau: bà chủ khu nhà hình ống, cầu thang máy, Tùng Dung, bức ảnh…
Mọi chuyện rối như tơ vò, dường như vẫn còn một sợi dây vô hình nào đó dẫn dắt cô, nhưng cô lại không nghĩ ra đầu mối sợi dây đó nằm ở đâu. Vi Vi đang say sưa nghĩ ngợi thì bác sĩ và y tá thăm khám cho Quý Vân cùng bước ra, nói: “Bệnh nhân tỉnh rồi. Ai là người nhà của bệnh nhân?”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách thăm hỏi_ _ _ _ _
2 giờ 13 phút, rạng sáng ngày 16 tháng 5.
Lục Vi vô cùng bối rối ngồi trong nhà Quý Vân, gọt hoa quả.
Bản thân Lục Vi cũng không thể nào lý giải nổi tại sao sự tình lại có thể phát triển đến bước đường này. Lúc đó, Quý Vân tỉnh lại, bác sĩ xác nhận sức khỏe của anh không có vấn đề gì lớn, sau khi được truyền nước, vì “giường bệnh không đủ” nên Quý Vân được trả về nhà. Qu