Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1645 lượt.

ng, nghe thấy câu trả lời của anh mà dở khóc dở cười, đành lắc đầu. nói: “Cũng muộn rồi, tôi về đây!”
Quý Vân cũng không ngăn cản, đứng dậy, gật đầu nói: “Tôi đưa cô về.” Vi Vi lắc đầu, dù gì Quý Vân cũng là bệnh nhân, sao có thể để một người ốm yếu đưa mình về được? Cô nói: “Dưới kia cũng tiện bắt xe mà, hơn nữa nơi này là trung tâm thành phố, sẽ không có nguy hiểm gì đâu.”
Nghe thấy vậy, Quý Vân cũng không tranh cãi nữa, vẻ mặt anh vẫn không chút thay đổi, nói: “Đợi chút!” rồi quay người bước vào phòng ngủ. Vi Vi không biết anh định làm gì, một lúc sau mới thấy anh cầm một chiếc hộp nhỏ bước ra. Khi nhìn rõ chiếc hộp, trong lòng Lục Vi bỗng vang lên một tiếng nổ lớn, chỉ biết đứng ngây ra tại chỗ.
Không phải hôm trước cô đã vứt chiếc hộp này rồi sao?
Quý Vân vẫn giữ nguyên bộ mặt vô cảm, lạnh lùng nói: “Mấy hôm trước tôi đã nhặt được nó ở tòa nhà thương vụ, phát hiện ra trên chiếc dây chuyền này có khắc chữ “Vi”. Đúng hôm đó cô có đến văn phòng luật sư, tôi đoán nó là của cô nên giữ lại, nhưng chưa có dịp mang trả cho cô…”
Nghe xong, Vi Vi liền nghĩ ngay tới hôm mình và Tiểu Hân Tử sôi sục khí thế mang chiếc vòng bạc lên tầng hai mươi ba trả lại cho khổ chủ, không ngờ tới nơi lại gặp Tùng Dung, cô tức giận đùng đùng, liền vứt chiếc hộp đó vào thùng rác. Lúc này cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, không còn mặt mũi đâu để đối diện với Quý Vân được nữa, đành bối rối nói lời cảm ơn rồi nhanh chóng cầm lấy chiếc hộp, đút vội vào túi xách.
Thấy thế, Quý Vân cũng không nói gì, bước ra cửa trước. Vi Vi không biết phải làm sao, đành ngoan ngoãn bước theo anh. Hai người kẻ trước người sau cùng xuống dưới lầu. Sau khi Quý Vân đích thân tiễn Lục Vi vào taxi, anh mới khom người cúi xuống trước cửa sổ, nói: “Tôi còn nhớ đã từng gặp cô ở phòng tự học, lúc đó cô còn gửi cả thư tình cho tôi nữa.”
Lục Vi ngồi trong xe trợn tròn mắt, trái tim chợt đập chậm lại nửa nhịp. Rõ ràng anh vẫn còn nhớ…






Yêu ma diễu hành
Một viên đá rơi xuống biển làm nổi lên trăm nghìn cơn sóng nhỏ lăn tăn, chỉ một câu nói của Quý Vân cũng đủ khiến Lục Vi suy nghĩ miên man.
Ngồi trên taxi trở về nhà, Lục Vi mở to cửa sổ xe, hứng những cơn gió sớm miên man phả vào da thịt, thổi tung những lọn tóc lòa xòa trên khuôn mặt. Những ký ức đã ngủ yên trong tiềm thức, nay bỗng dưng ùa về theo hoài niệm. Đúng vậy, trước đây, khi ở phòng tự học, Quý Vân đã từng nhận được một bức thư tình, nhưng nói chính xác thì bức thư đó chẳng liên quan gì tới Lục Vi. Kể ra từ đầu thì…
Lúc đó Vi Vi học lớp mười, Quý Vân đang học lớp mười hai. Khi Lục Vi vào trung học, nhờ mặt mũi sáng sủa lại nhanh nhẹn, hoạt bát nên rất nhanh sau đó, cô đã cùng Phan Lộ Lộ trở thành đôi bạn thân thiết, cùng ngồi một bàn, cùng ăn cơm, cùng đi toilet, cùng nhau làm bài tập… Dáng người Phan Lộ Lộ không cao lắm, khuôn mặt tròn vành vạnh, hễ cười một cái là đôi mắt sáng long lanh lại vẽ thành một đường cong mềm mại trên khuôn mặt, cộng thêm thân hình hơi tròn của cô ấy nên bạn bè trong lớp thường gán cho cô ấy biệt danh “Mập Lỗ Lỗ”.
Khi nghe bạn bè gọi mình bằng biệt danh này, Phan Lộ Lộ cũng không tỏ ra tức giận, cả ngày vui vẻ đùa giỡn, chẳng quan tâm đến sự trêu chọc của bạn bè, nhưng chỉ có Lục Vi biết, trong lòng cô bé Lộ Lộ lúc nào cũng hồn nhiên, vô tư ấy lại chất chứa một nỗi buồn sâu kín. Trái tim cô ấy đã hướng về một người, người đó họ Quý, tên Vân.
Lục Vi chỉ còn biết cười khổ, cô chậm rãi định thần, đang muốn nhìn ra ngoài xem đây là đâu thì nghe thấy bác tài nói: “Đến nơi rồi!”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách vội vàng_ _ _ _ _
Vì con ngõ nhỏ trước khu nhà rất khó để ô tô đi vào nên bác tài chỉ cho xe dừng lại ngoài đường lớn. Vi Vi xuống xe, ngẩng mặt ngắm nhìn ánh trăng mờ ảo, lạnh lẽo rồi ung dung đi bộ dọc theo con ngõ nhỏ về phía tòa nhà hình ống đứng sừng sững, hiên ngang giữa khu đất trống, khắp bốn bề yên lặng như tờ.
Bước vào con ngõ nhỏ, Lục Vi đột nhiên nghe thấy từ phía sau không ngừng truyền đến một âm thanh xào xạc. Âm thanh đó càng lúc càng tiến đến gần, sột soạt, giống như tiếng bước chân nhưng lại không phải, giống như tiếng xì xầm nói chuyện nhưng nghe kĩ lại không hiểu rốt cuộc người ta đang nói những gì. Đương lúc Lục Vi bồn chồn khó hiểu thì chợt cảm thấy dưới chân lan truyền những chuyển động rất nhỏ. Nhẹ nhàng cúi xuống, sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, Lục Vi đứng bất động, đôi đồng tử trong nháy mắt phóng to đến cực đại, như thể muốn rơi ra ngoài.
Một con quái vật họ nhà hươu có ba đầu, mỗi đầu một màu: đỏ, vàng, lam, một con báo một chân to, dài đang bước đi, một mỹ nữ ngực nở, eo thon và chiếc cổ dài ngoẵng đang lò dò đi trước, một cô bé kỳ quái với đôi chân treo lơ lửng như một chiếc đèn lồng trôi nổi giữa không trung… Lũ ma quỷ muôn hình vạn trạng đang lũ lượt kéo nhau đi thẳng về phía Lục Vi, nhất thời, Vi Vi chỉ cảm thấy da đầu giật giật, hai chân đờ đẫn, tê liệt không còn chút cảm giác.
Cái quái gì đang diễn ra ở đây thế này?


Insane