Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận Miễn Trả Lại

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.

Ma quỷ đang tổ chức cuộc đại diễu hành ư? Bọn họ đang thực hiện cuộc đại di cư về phía Tây Nam sao? Ai có thể nói cho cô biết nên làm gì bây giờ không? Vi Vi còn đang đờ đẫn thì lũ yêu ma đã oanh liệt ào ào kéo tới khiến cô không kịp chạy trốn, chỉ còn biết ôm lấy mặt, cắn răng chờ đợi kết cục bi thảm nhất sẽ xảy ra. Ầm…
Một tiếng nổ lớn vang lên, lũ yêu ma không hề để ý tới Lục Vi, vẫn vừa đi qua người cô vừa hò hét inh ỏi. Tất cả đều diễn ra quá đột ngột, đầu óc Lục Vi vẫn còn trì độn, không kịp phản ứng, nhìn lên thấy lũ yêu ma đang tiếp tục hành quân về phía trước. Nuốt nước miếng, Lục Vi cẩn trọng quan sát xung quanh, mặt trăng hình bán nguyệt vừa sáng vừa lạnh, con đường mờ tối trong yên lặng, màn đêm nhạt nhòa, hiu quạnh, tất cả đều… rất đỗi bình thường, không lẽ vừa rồi cô bị hoa mắt sao?
Lục Vi đang vùi đầu suy nghĩ thì phía sau lại truyền đến một tiếng động lớn giống như tiếng thú vật đang gầm rú, cô kinh hãi đưa tay ôm dầu, hét lên một tiếng.
“Nghiệp chướng, nghiệp chướng!” Từ vách tường bỗng phát ra một giọng nói khàn khàn vẻ tang thương. Vi Vi lần theo tiếng nói, nhìn ra phía ngã tư đường liền trông thấy một bà lão tóc hoa râm đang đứng đó. Lúc này, bà ta đang giơ cao chiếc gậy trên tay, cất giọng sang sảng: “Ngàn năm mới gặp, ngàn năm mới gặp! Lão gia Thiên Sát này! Hung thần của bá tánh thường dân! Mau chạy đi, chạy đi, nó sắp đến đây rồi đấy…”
Lục Vi nghe những câu nói không đầu không cuối của bà ta, chậc lưỡi nói: “Xin hỏi… bà đang nói cái gì vậy?”
Lão bà bà nghe thấy có người hỏi lại, nghiêng đầu nhìn Lục Vi, trong nháy mắt đã luyện công giậm mạnh cây gậy ba toong xuống đất, thoáng chốc biến mất rồi lại vụt xuất hiện trước mặt Lục Vi, khẽ đẩy gọng kính trên sống mũi, chăm chú nhìn khắp người Lục Vi một lượt, vừa hít hít ngửi ngửi vừa nói: “Ồ! Là con người sao? Con người không phải chạy, không phải chạy, lão gia không ăn thịt người.”
Nói xong, Lục Vi lại thấy trên người lão bà bà đó lờ mờ hiện ra một chiếc đuôi rắn, ngoe nguẩy vài cái rồi chui xuống đất, biến mất không để lại dấu vết. Vi Vi hét lên một tiếng, đờ đẫn ngồi sụp xuống. Khẽ lau giọt mồ hôi ướt đẫm trên trán, mặc dù cô bị dọa đến chết khiếp nhưng lý trí cuối cùng đã trở về thức tỉnh đầu óc.
Xem ra, đại yêu ma vô cùng lợi hại sắp xuất hiện? Cho nên lũ tiểu yêu, tiểu quỷ kia mới sợ hãi bỏ chạy toán loạn như vậy. Bất giác đưa tay lên ngực, muốn giữ chặt tim gan đang rụng rời, Vi Vi cố gắng thả lỏng đầu óc, chuẩn bị bò từ dưới đất dậy, lại nghe thấy phía sau vọng tới những tiếng “hây a, hây a” hổn hển.
Vừa quay đầu nhìn lại, Lục Vi liền trông thấy một cậu bé ăn vận giống như một vị tiểu hòa thượng đang cõng một bọc vải lớn, vội vàng chạy lại từ phía xa, cái đầu tròn lông lốc ướt đẫm mồ hôi. Cậu ta đang cau mày, bọc vải trên lưng còn lớn gấp mấy lần cái đầu của cậu ta, xem ra nó khá nặng. Mặc dù vẻ mặt cậu ta vô cùng căng thẳng nhưng bước chạy lại vô cùng thong dong, mỗi bước chạy tựa như còn cân nhắc điều gì đó rồi mới dám chạy tiếp.
Lục Vi từ dưới đất bò dậy, phủi sạch bụi đất bám trên người mà tiểu hòa thượng vẫn chưa chạy được hai bước. Đây là tiểu quái Lạc Đan sao? Vi Vi thầm nghĩ.
“Gào, gào, gào!” Phía sau lại truyền đến một loạt âm thanh gầm rú của mãnh thú, không giống tiếng kêu lần trước, âm thanh lần này có vẻ gần hơn. Lục Vi dừng lại một chút, mặc cho câu nói lúc trước của bà lão, “đại yêu quái không ăn thịt người” lởn vởn bên tai, trong lòng cô vẫn kinh hồn bạt vía, chỉ muốn nhanh chóng về nhà.
Nghĩ vậy, Lục Vi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh đến đầu ngõ, vừa chạy được hai bước lại nghe thấy một tiếng “ai da” vang lên ở phía sau, quay đầu nhìn liền phát hiện tiểu hòa thượng kia đã biến mất, chỉ để lại đám sương trắng bao phủ toàn thân một con rùa đen bằng ngọc thạch, trên lưng vẫn cõng bọc vải lúc trước.
Nhìn thấy bọc vải kia, Lục Vi thở dài, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là cậu bé tiểu hòa thượng vừa rồi. Sau khi biến về hình hài ban đầu là một chú rùa đen, tiểu hòa thượng lê từng bước chậm chạp khiến người ta không khỏi cảm thấy lo lắng. Lục Vi ở bên cạnh nhìn cũng quên cả bước đi, toát mồ hôi thay cho cậu bé. Nhưng đúng lúc này, dưới chân đột nhiên lại xuất hiện một cơn chấn động mạnh, mà kỳ lạ là tiếng thở dốc cũng mỗi lúc một nặng nề hơn, nếu cô đoán không lầm thì “lão gia” mà bà lão nhắc đến kia đã xuất hiện…
Vi Vi chậm rãi ngẩng lên nhìn, quả nhiên cách đó không xa có một người đang đứng. Nói ông ta là người thì có vẻ không đúng lắm, nói ông ta là một tảng mỡ di động thì có lẽ dễ hình dung hơn. Vị “lão gia” này chân dài hai, ba thước, ngực lúc nào cũng ưỡn ra như hộ pháp nên khiến người ta như không nhìn thấy đầu ông ta đâu. Lúc này, ông ta nặng nề, khó nhọc bước từng bước như một ngọn núi biết chuyện động, mặc dù bước đi hết sức vụng về và chậm chạp nhưng so với tên tiểu rùa đen kia thì vẫn còn nhanh nhẹn hơn nhiều.
Lục Vi đứng bên cạnh, vừa cắn răng vừa sốt ruột thúc giục: “Tiểu rùa đen, mau chạy đi, phía sau sắp đuổi đến rồi!”
Nghe thấy lời này, tiểu rùa đen dư