Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
ói sự nghiệp như tấm lưng của người đàn ông, nhưng nếu không có gia đình chống đỡ đằng sau tấm lưng ấy sẽ rất mệt mỏi. Hạ Hoằng Huân lặng yên không một tiếng động đưa chuyện kết hôn vào kế hoạch gần. Mục Khả cũng không biết, anh đã gọi điện thoại về quân khu báo cáo chuẩn bị kết hôn. Tất nhiên trước khi báo cáo kết hôn, anh phải làm công tác tư tưởng cho đồng chí nhỏ nào đó, nhiệm vụ thiết yếu này đương nhiên sẽ được thực hiện sau khi Hạ Hoằng Huân xuất viện.
Hai người chung phòng bệnh phối hợp điều trị rất ăn ý, thời gian cứ thế trôi qua, trong nháu mắt, cả hai người cùng xuất viện. Ngày cuối cùng Hạ Hoằng Huân làm vật lý trị liệu, Mục Khả trong phòng bệnh giúp anh xoa bóp thắt lưng.
Nghĩ đến ngày mai anh phải trở về quân khu, sớm chiều bầu bạn đã trở thành thói quen khiến Mục Khả cảm thấy có chút không hứng thú, cô tiếp tục động tác xoa hông cho anh buồn buồn nói: “Nhã Ngôn nói, chỉ cần anh vẫn tiếp tục mỗi ngày huấn luyện, vết thương ở thắt lưng sẽ có thể tái phát.”
Hạ Hoằng Huân cúi người lại gần cô, nói thầm thì bên tai Mục Khả: "Anh rất vui lòng được em chú ý đến. Vậy em lúc nào có thời gian?”
Mục Khả a một tiếng, nhìn vào ánh mắt hết sức nồng nàn của anh, cô chợt hiểu đã hiểu ra cái gì, mím môi không nói lời nào.
"Em nói đi, lúc nào thì em có thời gian?" Môi của anh lướt nhẹ trên gò má cô, giọng nói phảng phất hơi thở nam tính, Hạ Hoằng Huân ngon ngọt dụ dỗ nói: “Kết hôn rồi có thể ở bên nhau hằng ngày, đến lúc đó mỗi đêm đều có thời gian, em thấy như vậy có được không?”
Nụ hôn mềm mại dịu dàng như vậy, ánh mắt chân thành nóng bỏng như vậy, làm tim Mục Khả đập loạn lên, cô khẽ ngẩng đầu, đôi đồng tử đen nhánh dao động, nhìn thấy sâu trong mắt anh hình ảnh nho nhỏ của mình, cô liếm môi một cái.
Hành động này thật khiêu khích khả năng kiềm chế của anh! Hạ Hoằng Huân căn bản không kiềm chế được sực kích động cùng cảm xúc mạnh mẽ sâu sắc trong lòng, anh đưa cánh tay ôm cô vào trong ngực, thân thể mềm mại như không xương, mùi thuốc sát trùng hòa cùng mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể, làm anh không kìm lòng được nhắm mắt lại, cúi đầu hôn cô thật sâu…….
Trong thời gian ở bệnh viện, Hạ Hoằng Huân luôn luôn kiềm chế bản thân, thậm chí là lúc ôm nhau ngủ, anh cũng chỉ nhẹ nhàng ôm cô, không cử động nhiều. Cảm nhận được sự yêu thương tôn trọng của anh, Mục Khả dựa sát vào người anh, nhẹ nhàng hôn trả lại.
Làm sao có thể chịu đựng được khi cô dịu dàng như thế, hô hấp của Hạ Hoằng Huân dường như gấp gáp hơn, bàn tay cuối cùng không an phận luồn vào bộ quần áo rộng thùng thình, từng chút từng chút vuốt ve da thịt mịn màng bên eo cô, Mục Khả dường như không còn ý thức, lại nghe thấy tiếng thì thầm khàn khàn từ môi anh đang kề sát môi cô: “Anh muốn…..”
Đúng lúc hai người đang ý loạn tình mê, lại có người xông vào lần nữa. Mục Khả kinh ngạc vùi mặt vào cổ Hạ Hoằng Huân, trong nháy mắt khôi phục lại tỉnh táo, Hạ Hoằng Huân nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Mục Khả đồng thời nhìn về phía cửa, thấy sắc mặt ảm đạm của Hách Nghĩa Thành đang đứng ở đó.
Còn chưa nói yêu đương, đã dám ăn thịt heo. Khi Hách Nghĩa Thành hiểu được vì sao vẻ mặt hai người trước mắt có phần kinh hoàng thì sắc mặt của anh trầm xuống vài bậc, đưa ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Hạ Hoằng Huân, giống như muốn nói: “Cậu chú ý cho tôi một chút!” Sau đó lạnh lùng buông hai chữ: “Ra ngoài!” Rồi xoay người bước đi.
Mục Khả đưa lưng về phía cửa nghe thấy giọng nói của Hách Nghĩa Thành càng thẹn thùng chỉ muốn chui xuống đất, cô nâng tay dùng sức đập thùm thụp vào ngực của Hạ Hoằng Huân, khe khẽ oán trách: “Đều tại anh!”
“Anh ta đâu quản được việc hôn môi! Cùng lắm thì anh viết kiểm điểm!” Hạ Hoằng Huân cảm thấy buồn bực, vất vả lắm mới bồi dưỡng được chút tình cảm, đang lúc tình nồng ý mật thì bị phá hư, lời cầu hôn cũng chỉ mới nói được một nửa, một nửa lại bị nghẹn không thể nói lên lời, trong lòng cảm thấy thật sự bị tổn thương. Anh giận dỗi nghĩ thầm, lập tức xuất viện, lập tức kết hôn nếu không chắc chắn sẽ sinh ra chứng bệnh sợ hãi thân mật.
Vẻ mặt anh bình tĩnh không nhanh không chậm chỉnh sửa lại quần áo cho Mục Khả, lại thuận tay vuốt gọn mái tóc của cô, giọng nói cực kỳ bất mãn: “Ai cũng nói người của bộ đội có thói quen tốt, sau khi vào cửa đều phải nói “báo cáo”, thật là vớ vẩn! Em ở đây nghỉ ngơi, để anh ra ngoài xem anh ta dặn dò gì.” Bị người khác xen vào, chuyện tốt còn chưa nói được, người cậu này sau này sẽ trở thành trưởng bối của anh, Hạ Hoằng Huân có muốn trở mặt cũng không được.
Đứng ở hành lang, khóe môi Hách Nghĩa Thành cong lên thành một đường, thấy Hạ Hoằng Huân đóng cửa bước ra, anh đưa tay chỉ tới đây, nhỏ giọng chỉ trích: “Cậu thật là giỏi ha, bản lãnh thật không nhỏ.”
Có ý gì đây! Hạ Hoằng Huân không nể tình liếc anh một cái: “Trong điều lệnh không có viết không được chạm vào người bạn gái. Sao anh phải tức giận như vậy? Anh trông nom….”
“Ai nói với cậu chuyện này!” Không đợi anh nói xong, Hách Nghĩa Thành tức giận cắt đứt.
Giọng của Hạ Hoằng Huân càng thêm cứng rắn: “Vậy anh định nói c