XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.


"Ghét, dọa chết người á." Mục Khả sợ hết hồn, sau khi phản ứng lại nhảy xuống giường cù Tô Điềm m: "Cho cậu dọa người này, phải trả giá. . . . . . Một cái giá lớn bằng máu. . . . . ."
Tô Điềm m không tránh thoát được ma trảo của Mục Khả, liên tục xin tha: "Ha ha. . . . . . Mình sai rồi. . . . . . Đừng ầm ĩ, đừng ầm ĩ. . . . . . Không được, mình nghẹt thở rồi. . . . . . Ha ha. . . . . ."
Cười đùa xong rồi, Mục Khả đẩy cửa ra lộ ra cái đầu nhỏ nhìn chung quanh, xác định không có ai mới cầm dép lên, chân không chạy ra ngoài.
Đồng chí nhỏ rửa chân xong giống như người không có việc gì tiếp tục vùi ở trên giường đọc sách, dường như đã quên người khác "Thịnh tình mời".
Cho đến khi còi báo tắt đèn vang lên, Tô Điềm m ngủ thiếp đi, Mục Khả lặng lẽ xuống giường, nằm trên bệ cửa sổ nhìn ra phía ngoài, quả nhiên trông thấy Hạ Hoằng Huân đứng trong sân huấn luyện, nhàm chán cào tóc.
Cô khom lưng nhẹ tay nhẹ chân chạy về bên giường cầm giấy bút, mượn ánh trăng viết một hàng chữ nhỏ xinh đẹp, bỏ vào bình nước khoáng, nhắm mục tiêu ném ra bên ngoài.
Nghe được tiếng vang nhỏ, Hạ Hoằng Huân ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ phòng cô, lại thấy Mục Khả dùng ngón tay chỉ về phía bên phải mặt đất. Tuân theo chỉ thị của "Thủ trưởng" nhặt bình lấy tờ giấy ra, cô hỏi: "Doanh trưởng Hạ, anh ở đây làm gì đó?"
Cũng may mình không có nội thương, bằng không có thể sẽ hộc máu. Hạ Hoằng Huân cảm thấy bản lãnh giận anh của quỷ nhỏ này quá cao, nếu cô tiếp tục gây khó dễ, thế nào cũng giảm thọ.
Anh hít sâu, ngửa đầu nhìn cô ngoắc ngoắc tay, ý bảo cô xuống.
Mục Khả nằm trên bệ cửa sổ nhìn anh, sau đó lắc đầu.
Anh hít sâu lần nữa, lại vẫy vẫy tay với cô, gương mặt kiên nhẫn.
Mục Khả chống cằm làm vẻ suy tư, sau đó ngoan ngoãn gật đầu một cái.
Buổi tối ánh trăng sáng rõ, làm buổi hẹn hò có chút mùi vị lãng mạng. Chỉ là nhìn Hạ Hoằng Huân cố ý nghiêm mặt, lãng mạn ít ỏi suýt nữa thì mất hết.
Mục Khả chạy đến trước mặt anh, nhìn anh "Giận” trừng mắt nhìn cô, cô đỡ đầu gối cười không ngừng.
"Còn cười." Hạ Hoằng Huân sờ sờ mái tóc ngắn bị gió thổi tung của cô, trong giọng nói nghiêm nghị có ôn hòa người ngoài khó thể biết được, anh nói: "Dám dùng thành tích chín vòng khiêu chiến với tôi, em là người đầu tiên."
Mục Khả trời sanh chính là thích làm việc ngoài dự đoán. Cô chủ động muốn PK cùng Doanh trưởng Hạ, sau đó cố tình lặp lại, một phát một vòng, lấy chín phát đạn tạo ra thành tích chín vòng "nổi trội xuất sắc", sau không biết tại sao sống chết không chịu bắn ra phát thứ mười, làm cho Hạ Hoằng Huân cũng không cách nào bắn ra phát đạn cuối cùng, kết quả lấy thành tích chín phát 90 vòng kết thúc, làm cho anh không biết được thực lực thật của cô.
Mục Khả mạnh miệng: "Ai bảo anh cười nhạo em, còn luôn tắt máy, em ghi thù." Thì ra là tức giận nên mới dùng thủ đoạn nhỏ để đùa bỡn.
Hạ Hoằng Huân biết sai liền sửa, rất thành tâm xin lỗi: "Xin lỗi, bận bịu nên quên mở máy." Lại cố ý mềm giọng dụ dỗ cô: "Đừng nóng giận."
Mục Khả chu miệng: "Em đã tức giận xong rồi." Nhớ tới tin đồn, cô hỏi anh: "Buổi chiều anh cùng bọn Viên Soái chạy 5km thật à? Sao không nghe anh ấy nói sắp có kiểm tra?"
Hạ Hoằng Huân gật đầu một cái, không đầu không đuôi nói một câu: "Ăn mừng." Thấy cô cau mày không hiểu, anh đưa tay phải ra ôm eo nhỏ của, nhẹ trách nói: "Hôm nay là sinh nhật, em còn giận tôi." Cúi đầu nhìn qua đồng hồ trên cổ tay, anh cười như không cười hỏi: "Hôm nay cũng sắp qua, em nói, chúng ta dùng chút thời gian cuối cùng làm chút gì đó tương đối có ý nghĩa, được không?"






Gần gũi thực sự
Một cô gái lanh lợi như Mục Khả đương nhiên có thể hiểu được ý cười thâm sâu trên môi Hạ Hoằng Huân, trong đầu lập tức hiện lên suy nghĩ muốn bỏ chạy, theo bản năng liền lập tức phản ứng nhanh nhất có thể. Nhưng mà suy nghĩ trong đầu chung quy lại cũng chỉ là suy nghĩ trong đầu, so với người xuất thân từ lính Trinh Sát như anh thì tốc độ máy chạy của cô dĩ nhiên là không nhanh bằng, xoay người mới được một nửa đã cảm giác được một bàn tay to lớn ôm gọn bên hông, thân thể mềm mại nhỏ nhắn của cô lập tức dán chặt vào khuôn người rắn chắc mạnh mẽ của Hạ Hoằng Huân, khoảng cách gần đến mức thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng trái tim anh đập.
Đôi mắt theo hai má cô thoáng hiện lên ửng hồng, ánh mắt không biết nên nhìn vào đâu, Hạ Hoằng Huân bật cười: "Trốn làm gì, tôi đâu có ăn em."
Mục Khả không thể trốn thoát lại nhìn thấy nụ cười mê hồn của anh, nhanh chóng đưa tay xoay mặt anh sang một bên, ba phần tức giận bảy phần ngượng ngùng mắng: "Đồ lưu manh, háo sắc!"
Lực tay vẫn không hề giảm, Hạ Hoằng Huân càng ôm chặt cô cười ha hả, sau đó mới thấp giọng nói: "Anh chẳng qua chỉ muốn nhìn xem bả vai của em có bị thương hay không thôi. Tại suy nghĩ của em không trong sáng nên mới hiểu sai."
Ở trong lòng Mục Khả, mẹ cô là một người phụ nữ vĩ đại, bà dùng đôi vai yếu đuối của mình để thay chồng chống đỡ một gia đình, một khoảng trời. Cô tin lờ