Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342162
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2162 lượt.
: "Anh nói bị muỗi chích, dù sao bọn nó cũng sẽ không chỉ đốt mỗi anh."
Hạ Hoằng Huân điều chỉnh sắc mặc, rất nghiêm túc nói: "Bị học sinh của em biết, sẽ cảm thấy cô giáo là lưu manh."
Mục Khả cười giống như hồ li nhỏ: "Anh không nói, ai biết." Vừa dứt lời, không chờ đồng ý cô thừa dịp anh không ngăn cản nhanh chóng ra tay.
Hạ Hoằng Huân sợ cô ngã, không kịp tránh, mặc dù theo bản năng nghiêng đầu, nhưng cũng không thể tránh thoát, trên cổ bị Mục Khả dùng lực cắn một cái.
Không nghĩ tới tốc độ của cô nhanh như vậy, anh dở khóc dở cười: "Vết hôn của người khác là do hôn mà thành, tôi đây là bị cắn mà thành."
"Quà em tặng đó, không được nói em vô lại." Nhìn thấy vết một hàng răng nhỏ rõ ràng, Mục Khả hả hê lắc lư cẳng chân, vẫn không quên đưa bàn tay nhỏ bé xoa xoa cho anh.
Vì vậy, thời gian cuối cùng trong đêm sinh nhật Hạ Hoằng Huân, đồng chí nhỏ Mục Khả cho anh trồng một quả —— dâu tây thật sự.
Ai có thể nói, đây không phải là một chuyện vô cùng có ý nghĩa? Ít nhất, Hạ Hoằng Huân trọn đời không quên.
Qua mười hai giờ, Hạ Hoằng Huân đưa cô trở về, lúc đến dưới lầu doanh trại, Mục Khả trả lại cho anh áo khoác trên người, rất săn sóc nói: "Anh đừng lên, bị người ta nhìn thấy không tốt." Dù sao vẫn còn trong thời gian huấn luyện quân sự, nghiêm chỉnh mà nói cô cũng coi như là học viên, Mục Khả không hy vọng tạo thành ảnh hưởng xấu cho anh.
"Không sao, không đưa em an toàn trở về, tôi không yên lòng."
Hạ Hoằng Huân lại khoác áo lên người cô, lấy ánh mắt ý bảo cô đi trước, sau đó duy trì khoảng cách hai mươi cm với cô đưa cô đến cửa kí túc xá, mới nói: "Sáng sớm ngày mai tôi còn phải trở về doanh trại, em tập luyện cho tốt."
"Lại đi à?" Trong con ngươi trong trẻo của Mục Khả lóe qua một tia thất vọng, những lời do dự nhưng luôn muốn nói với anh cũng theo đó nuốt trở về.
"Qua mấy ngày sẽ trở lại, phê chuẩn em lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi, được không? Được rồi, nắm chặt thời gian đi ngủ." Anh dặn dò , giơ tay lên sờ sờ gương mặt mịn màng như trẻ con của cô, cúi thấp đầu xuống muốn hôn trán cô, lại nghe Mục Khả nhỏ giọng cảnh giác nói: "Viên Soái!"
Dường như là phản xạ có điều kiện, Hạ Hoằng Huân nhanh chóng đứng thẳng lên, thu lại dịu dàng trên mặt xoay người, đang chuẩn bị nghiêm nghị khiển trách người khác tại sao tắt đèn rồi mà không ngủ được đi dạo lung tung khắp nơi, còn dám quấy rầy chuyện tốt của anh, lại phát hiện sau lưng chẳng có ma nào, một đống lời định nói không thể làm gì khác hơn là tự động tiêu hóa, suýt nữa là nội thương.
Mục Khả nhân cơ hội chui vào phòng, đỡ khung cửa lộ ra cá đầu nhỏ cười, rất nhỏ giọng nói: "Ngủ ngon, Doanh trưởng Hạ." Sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Hạ Hoằng Huân quay đầu đi cười không ra tiếng, tự nói: "Quỷ linh tinh."
Mấy ngày sau đó hai người không gặp mặt, Hạ Hoằng Huân vội vàng kiểm tra đánh giá toàn Doanh quý này, Mục Khả thì tiếp tục tập huấn. Cô không phải loại bạn gái dính người, sợ quấy rầy công việc của anh, không chủ động gọi điện thoại tới, chỉ thỉnh thoảng nhắn tin cho anh.
"Không nên tập quá mạnh, cẩn thận đau eo."
"Hôm nay em bắn bia thành tích là 96 vòng, thế nào, không tệ chứ? Mau mau khen ngợi."
"Nhìn binh lính tài năng của anh đi, chỉ muộn một phút mà phạt em đứng tư thế quân đội cả một giờ, còn nói đứng tượng trưng thôi. Cái gì gọi là tượng trưng? Chẳng lẽ có thể ngồi tư thế quân đội sao? Lúc đó mặt trong mặt ngoài cũng mất hết á..., anh phải báo thù thay em."
Lần lượt đọc từng tin nhắn của cô, có thể nhận ra trong lời nói ẩn chứa quan tâm cùng ỷ lại, mệt nhọc cả ngày tan thành mây khói. Vốn Hạ Hoằng Huân không thích gửi tin nhắn, cũng không nhẫn tâm phá hỏng tình thú nhỏ giữa người yêu này, không những thế còn bắt đầu ham thích, rất kiên nhẫn trả lời: "Cậu ta dám phạt em, để đấy anh trừng trị." Phạt cô là quyền lợi độc quyền của anh, sao có thể bị người khác đoạt đi.
Rất nhanh nhận được tin nhắn trả lời của cô, Mục Khả nói: "Anh ta mà không tha cho em, em sẽ tính sổ với anh!"
Tưởng tượng biểu tình ngây thơ của cô khi nói những lời này, Hạ Hoằng Huân đứng trước cửa sổ cười.
Cứ như vậy kéo dài năm ngày, đêm nay trước khi ngủ Hạ Hoằng Huân phát hiện cô bạn gái nhỏ mai danh ẩn tích một ngày, anh cau mày, không chút do dự cầm điện thoại lên gọi. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, anh đã thành thói quen liên lạc với cô mỗi ngày.
Điện thoại gọi được, nhưng luôn không có ai nghe. Khi anh gọi tới lần thứ ba, cuối cùng Mục Khả cũng nhấc máy, giọng nói giống như vừa tỉnh ngủ, anh hỏi: "Ngủ sao? Sao hôm nay ngoan ngoãn vậy? Tập huấn quá mệt mỏi à?"
Mục Khả ừ một tiếng, thật lâu mới nhỏ giọng nói: "Hơi mệt, cơm nước xong liền nằm xuống, kết quả ngủ thiếp đi."
Hạ Hoằng Huân không am hiểu lời ngon tiếng ngọt, biết cô không có việc gì cũng yên lòng, không muốn làm mất quá nhiều thời gian nghỉ ngơi của cô, nói: "Vậy em ngủ tiếp đi, nếu ngày mai mệt quá thì nghỉ đi." Anh có chút hối hận đã lên kế hoạch huấn luyện với cường độ quá lớn, lo lắng với thể lực của cô có lẽ thật sự không chịu