Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.
nhớ thời gian huấn luyện bắn bia rõ ràng như thế? Bởi vì bốn năm trước thuộc hạ dưới tay anh có vị đồng chí nhỏ liên tục giành được danh hiệu "Đệ Nhất " nội vụ, cũng đồng thời trở thành "Nhân vật tiêu điểm" của sân tập bắn. Ở bộ đội nhiều năm như vậy, loại lính gì cũng đều gặp qua, nhưng giống như Mục Khả, mười phát đạn vẻn vẹn chỉ bắn ra thành tích chín vòng anh tuyệt đối chưa từng gặp. Có thể nghĩ, đồng chí Doanh trưởng được mệnh danh ‘Cơ giới toàn năng’ lúc ấy không biết bị kinh hoàng biến thành dáng vẻ như thế nào.
Nhớ lại tình cảnh ngày đó, là như thế này.
Ngày thứ ba lúc gần kết thúc học bắn Mục Khả cuối cùng cũng bóp cò, cảm giác thành công của Hạ Hoằng Huân còn chưa kịp thành hình, đối mặt với thành tích chín vòng cô bắn ra, hoàn toàn bị sấm sét đánh ngã.
Anh nắm chặt quả đấm, nhíu đôi mày rậm cắn chặt răng quay đầu đi, sau đó buông tay lấy mũ xuống hung hăng cào cào tóc, vẻ mặt thất bại rời khỏi sân tập bắn.
Thấy anh giận đến nói không ra lời, người vừa tạo ra thành tích đáng nể - Mục Khả bỗng nhiên cảm thấy tâm tình thật tốt, nở nụ cười, nhìn bóng lưng anh làm mặt quỷ, cô trẻ con mà nói: "Cho anh tức chết!"
Hạ Hoằng Huân một đời vang danh cứ thế dễ dàng bị hủy ở trong tay đồng chí nhỏ Mục Khả. Bởi vì cô biểu hiện vượt trội, tất cả bình xét trong đợt huấn luyện quân sự: nội vụ, tập bắn, các loại hạng mục hội thao, toàn bộ vì tính tổ chức kỷ luật mờ nhạt, quan niệm kỉ luật rời rạc, mà trở thành lót đáy chon ha đầu kia. Cho nên, Hạ Hoằng Huân đã lĩnh giáo qua lực phá hoại mạnh mẽ của Mục Khả. Nếu không, sao trong hơn tám trăm học viên anh từng huấn luyện, lại chỉ có ấn tượng sâu sắc với mình cô.
Có vết xe đổ của Mục Khả, Tô Điềm m nhất thời có lòng tin, cô nghe theo mệnh lệnh của Viên Soái làm việc, trong tiếng súng "Đùng-đùng-đùng", sóng lòng sôi sục bắn xong mười phát đạn, thành tích 67 vòng.
Nhìn Tô Điềm m và Mục Khả vui mừng nhảy dựng lên, Viên Soái lắc lắc đầu, cảm thấy hai cô gái này thật sự là không có thuốc nào cứu được, nếu anh bắn ra thành tích đó, sớm bị lão đại đá vào mông rồi.
Tiếng súng trên bãi tập cao thấp nối tiếp nhau, các học viên càng bắn càng hăng, Mục Khả bị không khí hiện trường lây nhiễm, cũng bắt đầu chà sát tay, có chút nóng lòng muốn thử.
Sau lưng vang lên giọng nam quen thuộc, có người hỏi cô: "Kỷ lục chín vòng của em, định giữ lại hay phá vỡ?"
Nhìn quanh bốn phía Mục Khả đột nhiên nghe được giọng nói trầm thấp sợ hết hồn, lúc xoay người lại nhìn thấy đồng chí Doanh trưởng mặc quân phục đứng ở bên cạnh cô, nhìn không chớp mắt về phía sân tập bắn.
Không ngờ anh sẽ đến, Mục Khả giật mình lập tức cảnh giác nhìn xung quanh thêm vài lần, xác định mỗi tổ cách nhau khá xa không nghe được bọn họ nói chuyện, cô mới hỏi: "Sao anh lại tới đây?"
Hạ Hoằng Huân nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt ẩn chứa ý cười: "Để chứng kiến giây phút lịch sử của em."
Nếu như không phải có nhiều người đang theo dõi, Mục Khả thật muốn đá anh một phát.
Thấy cô nghiêng đầu sang chỗ khác không để ý tới người khác, anh giải thích: "Nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc, tới đây kiểm tra." Chuyện diễn tập vẫn còn thời gian chuẩn bị, sắp xếp xong chuyện trong doanh, Chính ủy bảo anh khi có thể thì sang đây xem một chút, có phần không yên lòng để Viên Soái dẫn đầu nhóm sĩ quan trẻ tuổi này.
Khi đến lượt Mục Khả bắn Hạ Hoằng Huân cũng không bước lên hướng dẫn động tác, chỉ cùng huấn luyện viên phụ trách ở sân tập bắn song song đứng ở xa xa mà nhìn, thỉnh thoảng nghiêng đầu trao đổi đôi câu, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối không có rời khỏi sân tập bắn.
Mục Khả nằm ở trên chiếu, đỡ lấy cây súng được Viên Soái gài tốt.
Viên Soái không nhịn được nhắc nhở: "Cô giáo Mục, cô xuống tay ngàn vạn lần đừng lưu tình, nhắm thẳng vào một chỗ bắn thôi."
Nghe vậy, Mục Khả nghiêng đầu nhìn anh cười cười, đưa tay kéo mũ ra phía sau đầu, không đợi Viên Soái nhắc nhở ba điểm trên một đường thẳng đã nhắm lại một mắt, ngắm đúng mục tiêu, sau đó trực tiếp bóp cò, viên đạn "Vèo" một tiếng bay vụt đi ra ngoài. Động tác làm có bài có bản, không thấy yếu kém chút nào.
Đáng lẽ đều là bắn xong mới báo bia, không biết vì nguyên nhân gì, Mục Khả mới bắn ra một viên đạn, thì nghe được báo bia viên la lớn: "Vòng số 9!" Thật ra thì thành tích của học viên trước đó cũng quá không lý tưởng, không dễ gì xuất hiện vòng chín, báo bia viên có chút kích động.
Lặp tức cảm giác có ánh mắt phóng lên trên người cô, Mục Khả nhe răng vui vẻ, trên mặt không hề che giấu nho nhỏ đắc ý. Ai nói cô không dám sờ súng, cô chỉ là không thích mà thôi.
Viên Soái khiếp sợ không thu gì Hạ Hoằng Huân, anh trợn tròn đôi mắt hỏi: "Đồng chí, cậu khẳng định thành tích bắn ra là mười phát chín vòng? Chứ không phải bắn trúng vòng chín?" Tiến bộ vẫn quá lớn rồi. Chẳng lẽ đây chính là thâm tàng bất lộ hay sao? Nhìn thân thể cô ấy nhỏ nhắn thế này, không giống cao thủ.
Mục Khả nhíu lông mày: "Bắn ra một vòng, phát đạn cuối cùng bắn không trúng bia rồi."
Sau 10 phát súng, thành tích Mục Khả là 90 vòng.
So với bốn năm trước, trì