Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.

cô. "Bọn Viên Soái mua, để dành cho em một miếng." Nếu không phải lo lắng đợt huấn luyện quân sự chưa kết thúc có thể xảy ra ảnh hưởng không tốt, lúc gần tối mấy anh em cắt bánh ngọt, anh vô cùng muốn gọi Mục Khả đến đây.
Mục Khả suy nghĩ một chút, tự nhiên xúc một ít bánh ngọt đưa tới miệng anh.
Người nào đó không hiểu phong tình, quay đầu từ chối nói: "Tôi không thích mấy đồ ăn này, em ăn đi."
Mục Khả nâng cái nĩa lên không chịu buông, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên làm nũng: "Ăn một miếng thôi, một miếng nhỏ thôi mà."
Nghe nói con gái biết làm nũng là người con gái đáng yêu nhất. Còn nghe nói, đàn ông sợ nhột là đàn ông thương vợ nhất. Hai điểm này nếu lấy Hạ Hoằng Huân cùng Mục Khả làm dẫn chứng có lẽ là thích hợp nhất. Nhưng mà hiện tại, bọn họ đều không biết rằng đối phương vừa vặn xứng đôi đến thế.
Khống chế không nổi ý cười bên miệng, Hạ Hoằng Huân ăn miếng bánh ngọt duy nhất trong sinh nhật ba mươi hai tuổi trên tay cô.
Cuộc sống sau này thường xuyên xuất hiện những tình huống như vậy, Mục Khả thường xuyên thích ăn những thứ đồ ăn vặt mà đều là những thứ Hạ Hoằng Huân không thích, nhưng anh vẫn luôn cố tình chuẩn bị cho cô, còn cô thì từ đầu đến cuối không hiểu tại sao anh biết cô thích chúng, có một lần cô không nhịn được liền hỏi anh: "Có phải anh đã từng điều tra đúng không?"
Thấy anh lắc đầu, cô không tin hỏi lại: "Thật sao?"
Anh vẫn kiên định đáp: "Thật."
"Cái này có thể có."
"Cái này thật không có."
Tinh thần ngoan cố của Mục Khả dâng lên, cô không cam lòng thuyết phục: "Cái này thật có thể có."
Hạ Hoằng Huân quay mặt đi, thật lâu mới nói: "Cái này, thật là có."
Nhìn vẻ mặt không tự nhiên của anh, đồng chí nhỏ đắc ý nở nụ cười.
Đợi Mục Khả ăn xong bánh ngọt, Hạ Hoằng Huân cầm một lọ thuốc nhỏ đi tới: "Không phải có Viên Soái giúp em nâng từ phía sau sao, làm thế nào mà vẫn để bị thương." Vừa nói, anh đã đưa tay kéo cổ áo T-shirt của cô xuống hơi thấp, xoa nhè nhẹ chỗ vai hơi sưng đỏ.
Tay của anh có phần thô ráp, hẳn là do việc huấn luyện quanh năm tạo thành, chạm vào da thịt non mịn của cô, liền xuất hiện cảm giác tê dại còn rất ấm áp. Mục Khả xoay mặt cắn môi dưới, dáng vẻ yêu kiều của “cô gái nhỏ” đều hiện ra hết.
Lực chú ý của Hạ Hoằng Huân đều đặt trên chỗ xương vai cô, rồi lấy thuốc mỡ xoa nhẹ một lát, kéo cổ áo trở lại mới phát hiện gương mặt cô hơi đỏ, anh mím môi nở nụ cười, cố ý nhích dần tới gần cô nói: "Tôi phát hiện ra khi em đỏ mặt cũng có thể coi như xinh đẹp."
Nào có ai nói như anh! Mục Khả tức giận.
Lúc cô quay mặt lại, Hạ Hoằng Huân đưa tay kéo lấy thắt lưng mềm mại của cô, ôm cô vào trong lòng, đồng thời cúi đầu hôn lên đôi môi đang hé mở...
Quân nhân làm cái gì cũng đều dùng sức, bao gồm cả việc hôn môi.
Hạ Hoằng Huân cường thế hôn sâu làm tim Mục Khả đập nhanh hơn, khi cô đã cảm nhận rõ ràng cái gì gọi là ‘hít thở không thông’ thì dường như có một luồng điện trực tiếp đánh bật phòng ngự trong lòng, thân thể không tự chủ được run lên nhè nhẹ.
Ôm sát cô gái nhỏ trong lòng, Hạ Hoằng Huân tháo bỏ sự uy nghiêm quen thuộc, thực lòng chỉ muốn dùng thân phận một người đàn ông mà hôn cô thật sâu, từ đôi môi mềm mại, nhẹ nhàng lướt đến cái gáy non mịn, không kìm được in một dấu ấn chỉ thuộc riêng về anh.
Nụ hôn vừa đi qua, trên cổ Mục Khả khó tránh khỏi lưu lại dấu vết làm cho người ta liên tưởng.
Nhìn lại "Thành quả chiến đấu", Hạ Hoằng Huân đưa tay vuốt ve hai má đang ửng hồng của cô, một chút cảm giác áy náy cũng không có, ngược lại còn nói: "Đúng thật là da mịn thịt mềm, chỉ mới đụng nhẹ một chút đã lưu lại dấu vết rõ ràng như vậy rồi, đau không? Về sau tôi sẽ chú ý hơn, xuống tay nhẹ một chút."






Chuyện có ý nghĩa
Còn muốn có lần sau? Nghe lời nói của Hạ Hoằng Huân, Mục Khả giơ tay lên sờ sờ cái cổ hơi hơi đau, lấy ánh mắt cực kỳ không thân thiện hung hãn trách anh, sau đó xoay mặt đi không để ý tới người nào đó, uất ức như nàng dâu nhỏ, cho đến khi Doanh trưởng Hạ đại danh đỉnh đỉnh chủ động đưa ra ý kiến tự nguyện nhận trừng phạt của thủ trưởng, mới miễn cưỡng tươi cười.
Hạ Hoằng Huân tốc chiến tốc thắng, trong khoảng thời gian ngắn thành công bắt nụ hôn đầu của Mục Khả làm tù binh, mà cô giáo Mục cũng khiến cho Doanh trưởng Hạ trả giá đắt vì anh nhất thời không kìm chế được mà lỡ miệng lưu lại chứng cứ, anh cõng 90 cân* đi vòng quanh sân huấn luyện một giờ.
*90 cân Trung Quốc tương đương với 45kg
Nằm trên tấm lưng dày rộng rắn chắc của Hạ Hoằng Huân, Mục Khả nghiêng đầu qua kề mặt trên bả vai anh, ôm cổ anh hỏi nhiều vấn đề giống như thẩm tra chính trị: "Nhà anh ở đâu? Ở nhà xếp thứ mấy? Còn có anh chị em không? Tại sao lại thi vào trường quân đội? Làm sao lại tới đây huấn luyện quân sự? Thích màu gì? Thích ăn cái gì? Trừ huấn luyện còn có sở thích nào khác. . . . . ."
Hạ Hoằng Huân nghe xong, chau mày: "Đừng làm bừa, bị các binh lính thấy được sẽ ảnh hưởng không tốt."
Cảm xúc của Mục Khả dâng cao, cô cười hì hì nói