Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.
c Khả rời khỏi "Vòng vây" của anh, mấp máy môi hơi có chút đau, uất ức nói: "Đôi môi cũng bị anh cắn nát rồi, không biết nhẹ một chút à, thô lỗ ——"
Biết mình quá vội vàng, Hạ Hoằng Huân tiến tới nhìn một chút, đau lòng nói: “Xin lỗi, tôi đã quên loại động tác chiến thuật thông thường như hôn môi này cần chú ý đến mấu chốt hơn.”
Động tác chiến thuật thông thường? Mấu chốt? Mục Khả suýt nữa bị lời của Hạ Hoằng Huân hạ gục. Gỡ bàn tay anh đang vươn qua ôm lấy cô ra, cô nhảy ra thật xa mà tố cáo: “Anh xem đi, ở chung với anh trình độ cảnh giác tuyệt đối không thua kém với việc sẵn sàng chiến đấu.”
Ánh mắt theo từ đôi chân thẳng tắp của cô chuyển qua váy ngắn trên đầu gối, rồi đến eo nhỏ nắm không đầy tay, sắc mặt Hạ Hoằng Huân trầm xuống, anh không vui trách cứ: "Sao mặc ít như vậy? Nếu mà bị cảm để xem tôi phạt em thế nào!" Lúc vào cửa kích động chỉ lo nhìn mặt cô, bây giờ mới phát hiện cô bạn gái nhỏ lại mặc váy vừa mỏng lại ngắn, khó trách vừa nãy hôn lại cảm thấy thân thể cô mềm mại hơn trước kia, hại anh suýt chút nữa lau súng cướp cò.
Cúi đầu nhìn váy mới mà mình đấu tranh tư tưởng mãi mới dám mặc, Mục Khả nhỏ giọng oán trách: "Không hiểu phong tình." Thấy anh có xu thế muốn dạy bảo, cô giải thích: "Tối hôm qua nghe dự báo thời tiết biết hôm nay nhiệt độ cao, sao mà cảm được chứ." Mím mím môi, cô nói: "Cố ý mặc cho anh xem đấy."
Hạ Hoằng Huân nghe vậy sắc mặt dễ chịu hơn, nhìn cô gái nhỏ như đóa phù dung thanh khiết, vẻ mặt anh hơi mất tự nhiên nói: "Rất đẹp rất đẹp, chỉ hơi ngắn một tẹo." Muốn đưa tay kéo cô tới cẩn thận nhìn một chút, lại bị Mục Khả tránh thoát. Bất mãn với sự "Chống cự" của cô, anh theo thói quen nhíu mày: "Còn trách tôi dùng sức! Nếu em hành động nghe theo chỉ huy thì tôi cũng không cần dùng sức mạnh tấn công. Tránh xa như vậy để làm gì, xem tôi là kẻ địch à? Qua đây!”
Bận hòa hảo mấy ngày, còn nháo chuyện cái áo lót, kết quả cũng không thấy khen cô một câu. Mục Khả tức giận nói: “Không qua! Dám thi hành bạo lực, sẽ thông báo cho toàn quân của anh.” Cô bướng bỉnh ném cái gối trên sofa qua, nhảy dựng lên đẩy cửa chạy ra ngoài. Phải nói, cô bướng bỉnh ném gối qua, còn nhảy dựng lên đẩy cửa chạy ra ngoài y hệt như một đứa bé, hoàn toàn không ngờ mình ăn mặc như vậy có thể dao động lòng quân cả đoàn 532.
Sao có thể để cho cô được như ý! Mục Khả mới chạy được mấy bước, Hạ Hoằng Huân đã bắt "Tiểu yêu tinh" trở lại, anh rất nghiêm nghị nói: "Có mang áo khoác theo không? Khoác them vào, nếu không không cho phép ra cửa."
Mục Khả giùng giằng phản kháng: "Giữa trưa bên ngoài nóng như vậy, anh muốn em bị cảm nắng à."
Hạ Hoằng Huân có chút nóng giận, ôm cô vào trong ngực giống như bắt con gà con: "Nóng cái gì! Tôi mặc quân trang còn không thấy nóng, em mặc ít như vậy không thấy lạnh sao?"
"Không lạnh!"
"Tôi nói lạnh là lạnh!"
"Trừ cái váy mặc trên người này thì không mang theo quần áo nào khác."
"Vậy thì mặc quân trang của tôi!"
"Không. . . . . ."
"Tôi ra lệnh cho em, không phải thương lượng với em!"
Đang lúc hai người lôi kéo, cửa phòng không khóa bị đẩy ra.
Cảm giác hạnh phúc mê muội
Cứ ngỡ là Viên Soái to gan, trong mắt Hạ Hoằng Huân thoáng chốc dâng lên lửa giận, anh tức giận quát: “Ai cho phép cậu chưa nói báo cáo đã đi vào?” Quay đầu nhìn rõ người tới là ai, anh buông bàn tay đang ôm bên hông Mục Khả ra, buồn bực day day huyệt thái dương, nói một câu: “Tại sao lại là anh? Chính ủy?”
Nghe thấy vậy, Mục Khả vội vàng lùi lại một bước, ngượng ngùng trốn sau lưng Hạ Hoằng Huân, sau đó lộ ra cái đầu nhỏ, lễ phép nói: "Chính ủy, chào anh!"
Mặc dù phá vỡ "Chuyện tốt" của vợ chồng son, Ninh An Lỗi vẫn bình tĩnh như trước cười cười, nhìn gương mặt của Mục Khả, anh nói: "Là Mục Khả sao, em có khỏe không? Hoan nghênh em tới đơn vị chúng tôi." Thấy Hạ Hoằng Huân định mở miệng liền nhớ tới lời cần nói, anh nói thẳng: "Đoàn Thượng nghe nói hôm nay bạn gái cậu tới, bảo tôi nói với cậu một tiếng, buổi tối anh ta mời ăn cơm. Vừa họp xong đã bỏ chạy không thấy bóng người, tốc độ cơ động khá nhanh." Vừa nói vừa đi ra ngoài, lúc bước ra đến ngoài cửa còn cười bổ sung một câu: "Tôi cũng không nhìn thấy gì hết, hai người cứ tiếp tục!"
Dù sao cũng dày dạn kinh nghiệm sa trường, trận chiến cỏn con này sao có thể hù dọa được Doanh trưởng Hạ danh tiếng lừng lại. Hạ Hoằng Huân giơ tay lên xoa nhẹ mái tóc của Mục Khả, bước nhanh đuổi theo. Lúc quay lại nhìn thấy Mục Khả chưa hết xấu hổ vẫn buồn cười.
"Muốn tìm cảm giác khi còn bé sao? Quả thật em nên chuyển tới chỗ của anh đấy." Hạ Hoằng Huân cười cô, cánh tay ôm chặt cô gái nhỏ trong ngực, anh mỉm cười nói: "Chính ủy nói kém mười tuổi thích hợp nhất, nhìn em giống như bé con vậy.”
Đây là biệt hiệu thứ nhất của Mục Khả do Ninh An Lỗi đặt cho. Vừa rồi lúc đi ra còn vỗ vỗ vào bả vai của Hạ Hoằng Huân nói: "Đồng chí nhỏ rất tốt, nhìn vào mắt cô ấy đã biết cô ấy là người đơn thuần, xem như cậu gặp được bé con, nhớ phải chăm sóc thật