Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
nơi đóng quân, anh lẳng lặng hiểu ra, mơ hồ phát hiện Mục Khả đã có thể tin tưởng dựa vào anh, anh im lặng mỉm cười. Từ lúc trưa nói chuyện điện thoại với Hạ Nhã Ngôn, đoán được người đàn ông kiên quyết đưa Mục Khả đi chính là Hách Nghĩa Thành, trong lòng thấp thỏm lo lắng không yên.
Hôm sau rời khỏi nhà, Mục Khả mang theo cuốn photo album vốn thuộc về cô, dường như muốn nói cô sẽ vĩnh viễn không bước chân vào căn nhà này nữa. Thật ra thì bốn năm trước cô đã muốn mang nó đi, chỉ là Mục Thần đem cuốn album này giấu đi, cậu bé trai nhỏ kéo tay chị gái nói: "Em giúp chị bảo quản nhé, lúc nào chị nhớ mẹ thì trở về xem, có được không?" Nhìn gương mặt ngây thơ của em trai, Mục Khả cũng không thể kiên trì.
Ngày 11 tới rất nhanh, Mục Thần quấn Mục Khả nhất định đòi đến chỗ quân đội, cô đồng ý. Bởi vì trường học sắp xếp lịch học phụ đạo tạm thời, nên ngày nghỉ của Mục Khả bị rút ngắn xuống còn hai ngày. Nghĩ đến lần đầu tiên tới chỗ Hạ Hoằng Huân mà đi tay không thì có vẻ không tốt. Cô không có kinh nghiệm yêu đương nên đến chỗ bạn tốt học hỏi kinh nghiệm, kết quả là bị đả kích, Hướng Vi nói: “Cậu có thể có chút tiền đồ được hay không, cái gì mà quà tặng, anh ta cũng chưa tặng quà cho cậu sao, phụ nữ phải rụt rè cậu có hiểu điều này hay không vậy?”
Mục Khả oán hận ngập trời nói: “Mời bạn tốt giải thích cho tôi rụt rè và thành ý khác nhau như thế nào có được không?”
"Cậu xong rồi, Mục Khả Khả, hoàn toàn xong rồi." Hướng Vi tặc lưỡi vừa cười: "Động lòng rồi chứ gì? Tôi biết ngay là cậu không đề kháng được mị lực của đồng chí Trung tá, ai, mình nói các cậu . . . . ."
Đến Hướng Vi cũng chẳng đưa ra được ý kiến gì, Mục Khả có chút buồn bực, cô trằn trọc trở mình cả đêm, cuối cùng cũng nghĩ ra nên chuẩn bị quà tặng gì cho Hạ Hoằng Huân. Ba buổi tối mặt dày lôi kéo chị dâu theo cô dạo phố mua quần áo mới, khiến cho An Dĩ Nhược không nhịn được trêu chọc cô: “Khả Khả, đều nói phụ nữ làm đẹp vì người mình yêu, em làm việc này vì ai sao? Chẳng lẽ là Doanh trưởng Hạ trong truyền thuyết ?"
Ngồi xổm xuống dùng khăn giấy xoa xoa cái miệng nhỏ dính bơ của Đồng Đồng, Mục Khả dậm chân: “Chị dâu à, ngay cả chị cũng cười em, lần sau em sẽ không giúp chị dụ dỗ chơi với Đồng Đồng nữa!”
"Cô." Đồng Đồng đưa đôi tay bẩn bởi vì ăn kem tóm lấy y phục của Mục Khả, nhíu mày kháng nghị: “Cùng chơi với Đồng Đồng….”
An Dĩ Nhược ôm lấy con trai, hôn lên gương mặt non nớt của con nói: "Cô nhỏ của con có niềm vui mới rồi, không nhớ tới ‘tình cũ’ như con đâu.”
Đồng Đồng cũng không hiểu cái gì mà niềm vui mới, tình cũ, cười khanh khách, lấy cái đầu nhỏ cọ cọ vào cái cổ của An Dĩ Nhược, giòn giã kêu: "Mẹ, muốn chơi với cô… ."
An Dĩ Nhược là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, đối với quần áo đương nhiên là có mắt nhìn. Cô lựa chọn cho Mục Khả một cái áo không tay, kiểu chữ V màu thủy tinh xanh lục, thiết kế đơn giản và khéo léo kết hợp với giày đế bằng, quan sát phong cách nhẹ nhàng khoan khóa của em gái, cô hài lòng nhíu mày, ghé vào tai Mục Khả lặng lẽ nói: "Chị rất lo lắng cho đồng chí Hạ Hoằng Huân không cưỡng lại được sức hấp dẫn của em. Ngộ nhỡ lần này em đi có “sơ xuất” gì, Mục Nham có thể bỏ qua cho chị không?"
"Chị à. . . . . ." Mục Khả kéo dài âm điệu gọi cô, có chút trầm bổng nói: "Hiện tại đang là mùa thu, mặc váy có ổn không?" Cô bình thường cũng thích mặc váy, bây giờ đột nhiên cảm thấy quá kiểu cách, lo lắng Hạ Hoằng Huân cười cô.
"Có chỗ nào không tốt? Mấy ngày nay nhiệt độ rất thích hơp. Lại nói đây dù sao cũng là lần đầu tiên hai người chính thức hẹn hò, phải để lại cho anh ta có ấn tượng sâu sắc. Chị đây chính vì chiều theo bộ quân phục của anh ta, mới giúp hai người phối hợp loại trang phục tình nhân đấy.” An Dĩ Nhước vỗ tay một cái, rất có chính kiến: “Lấy cái này!”
Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cơ hội. Trước đêm hôm gặp mặt, Mục Khả có chút căng thẳng. Cô lấy điều khiển ti vi chỉnh thành yên lặng, vừa xem kịch câm vừa nghĩ đến cái câu trích có ẩn ý sâu xa trong nhật ký của mẹ: “Vĩnh viễn đừng lãng phí bất cứ giây phút nào của mình để nghĩ về người con không thích.” Hơn nửa ngày tự nói một câu: “Vậy nếu bỗng dưng nhớ tới một người, có phải là đã thích anh ấy rồi phải không?”
***
Trong giây lát cô nhận ra mình vì sắp gặp mặt nên cảm thấy lo lắng bất an thì Mục Khả cảm thấy câu thiền ngữ này đảo lại sẽ càng thích hợp hơn. Đó là, nếu mình theo bản năng nhớ nhung một người, thì chính là mình đã thích anh ấy.
Đây chính là đạo lý “Nhớ nhung và tình yêu giống như trẻ sinh đôi không thể tách rời.”
Rốt cuộc, dưới sự hướng dẫn của Hạ Hoằng Huân, Mục Khả cuối cùng cũng học xong bài học tình yêu đầu tiên —— nhớ nhung.
Tình yêu vốn là không có đạo lý, phát sinh tại đây, trong một buổi chiều.
Mục Khả không thể không thừa nhận, Hạ Hoằng Huân có phần cứng nhắc nhưng cũng không mất đi sự dịu dàng với cô, bạn trai danh chính ngôn thuận của cô, khiến cho cô có chút rung động. Về phần có chút là bao nhiêu, có lẽ phải cùng nghiên cứu để kiểm chứng, có lẽ xuất phát từ sự mất tự nhiên mới có ý trán