Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.
h.
Mục Khả có thói quen ngủ sớm giờ lại hay chờ điện thoại của Hạ Hoằng Huân để tâm sự. Trên phương diện này, cô chính là người đầu tiên khiến Hạ Hoằng Huân biết thấu hiểu và ủng hộ. Biết rõ tính chất đặc thù công việc của bộ đội, cô luôn làm gì cũng có chừng mực vừa đủ, chưa từng gây phiền toái cho Hạ Hoằng Huân. Cho nên nói, anh thương cô tuyệt đối là có đạo lý.
Trong phòng ngủ Mục Thần chiếm máy vi tính của Mục Khả, cậu lớn tiếng hét về phía phòng khách: "Chị, chị chuẩn bị quà tặng cho anh rể chưa? Ngày mai chúng ta đến tay không là không được."
Mục Khả không nhanh không chậm ấn điều khiển ti vi đổi kênh, khinh bỉ nhìn cậu nói: “Em đang ngượng sao? Ngạc nhiên thật.” Kể từ đêm đó nói chuyện điện thoại với Hạ Hoằng Huân, Mục Thần ngày ngày quấn cô, sợ mình bị bà chị bỏ rơi, một mình đến chỗ anh rể, thậm chí cậu còn nhất quyết nương nhờ ở ký túc xá của cô không chịu rời đi.
Ánh mắt Mục Thần nhìn chằm chằm quái vật trong máy vi tính, vừa hạ đòn xuống đầu kẻ thù vừa điềm tĩnh nói: "Lúc không có người khác chị chê em thế nào cũng được, em không so đó, nhưng trước mặt anh rể nhớ để cho em chút mặt mũi.” Bộ dạng ra vẻ rất độ lượng.
Gọi anh rể thật thuận miệng đó! Mục Khả chân trần lao vào phòng, giơ tay gõ vào gáy cậu: "Còn nói linh tinh nữa là ăn đòn thật đấy!"
Mục Thần nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng nõan chỉnh tề : "Không cần phải ngại, ai chả biết trong lòng chị đã ưng lắm rồi……. Ai, đúng rồi, đừng vì em ở đó mà hai người ngại ngùng thân thiết nhé, em sẽ không cười nhạo, không đả kích, tùy ý hai người……”
Nói linh tinh cái gì! Đây là những lời của một đứa bé mười năm tuổi nên nói sao? Mục Khả ném rơi cái điều khiển ti vi, tay nắm chặt cổ Mục Thần, lắc lắc: "Chị xem em đúng là thèm ăn đòn mà…” Lúc này, trong trò chơi Mục Thần bị giết.
Thời gian sáng sớm luôn tốt đẹp lại khiến cho người ta ảo não, Mục Khả đang ngủ say bị điện thoại của Hạ Hoằng Huân đánh thức, cô từ từ nhắm hai mắt lại, mơ màng nói không rõ: “Sau này em có thể không cần mở máy cả đêm có được không, rất hao tốn điện đấy….”
Kể từ lúc trở về từ sở huấn luyện, Hạ Hoằng Huân yêu cầu cô mở máy, cũng không phải theo dõi cô 24 giờ, chủ yếu để buổi sáng thuận tiện gọi điện cho cô rời giường, tránh bị muộn giờ làm.
Nghe được giọng nói lười biếng của cô, Hạ Hoằng Huân dịu dàng nói: "Tôi dùng đường dây riêng, em sợ tốn điện cái gì.”
Mục Khả ăn vạ: "Tiếng chuông máy bàn rất lớn, sẽ ầm ĩ đến Tiểu Thần.”
Hạ Hoằng Huân cong môi cười: "Cậu ấy đã sớm rời giường rồi, gọi điện thoại cho tôi nói rằng em đang bất tỉnh.”
Dường như nghe thấy tiếng gõ cửa, vẻ mặt Mục Khả giống như đưa đám chỉ trích: “Tên phản đồ này!”
"Nghe lời, rời giường đi. Mười giờ tập trung dưới lầu, lên đường."
Mười giờ mới lên đường tại sao phải dậy sớm như thế, Mục Khả lại chui vào trong chăn thật lâu sau mới rời khỏi giường. Lấy chiếc váy mới từ trong tủ quần áo ra mới phát hiện chiếc áo lót cùng mua hôm qua để quên trong túi xách của An Dĩ Nhược. Cô gãi mái tóc lộn xộn, nhắn cho chị dâu một tin nhắn: “Làm thế nào bây giờ, áo lót vẫn còn trong túi của chị, nếu không để em qua lấy nhé?”
Đây không phải là nhiễu loạn lòng quân thì là cái gì?! Nhìn tin nhắn gửi nhầm “khiêu khích” mười phần từ cô bạn gái nhỏ, Hạ Hoằng Huân kiên cường cắn răng, anh nhắn tin lại: “Không cần lấy! Tới đây tôi mua cho em cái mới!” Sau đó lại chưa hết giận bổ sung thêm một câu: "Xem tôi thu phục em thế nào!"
Nội dung trọng tâm của hôn môi
Nhanh chóng mua mới?!
Phản ứng được chuyện gì đang xảy ra Mục Khả 囧 đến cả đầu lưỡi cũng cứng lại, khóc không ra nước mắt cô hét lên trùm kín chăn, ngón chân cũng đã đỏ lên.
Mục Thần nghe được tiếng thét chói tai của bà chị sợ hết hồn, từ trên ghế salon ngồi bật dậy, cậu vừa đập cửa vừa gọi: "Chị, chị làm gì đấy? Gặp ác mộng hay là thấy con gián vậy hả ?"
Mục Khả núp ở trong phòng như đà điểu, buồn bực quát cậu: "Tránh ra! Không cần em lo!"
Viên Soái không rõ chân tướng tưởng Mục Khả trang điểm ăn mặc mới xuống trễ, quan sát "Thục nữ" xinh đẹp trước mắt, anh trêu ghẹo nói: "Ơ, sao mấy ngày không thấy đã biến hóa rồi, không quen." Nói xong nhận lấy hai túi xách trong tay Mục Thần cười nói: "Là Mục thần phải không? ‘Hộ hoa sứ giả’ Doanh trưởng đã nhắc tới xem ra chính cậu nhóc cậu rồi." Đưa tay mở cửa xe, đưa tay làm ra tư thế xin mời: "Lên xe đi, chị dâu."
"Đừng có nói mấy lời quái đản* như vậy được không?" Mặc dù biết bộ đội chính là như vậy, dù đã kết hôn hay chưa kết hôn đều gọi chị dâu hết, mặt Mục Khả vẫn không nhịn được đỏ lên.
* Câu gốc: m dương quái khí [阴阳怪气'> : Chỉ lời lẽ, cử chỉ vân vân quái đản, kỳ lạ, hoặc lời nói, thái độ không chân thành, khiến người ta đoán không ra.
Ngắm bộ váy vừa người hoạt bát của cô, Viên Soái cười hắc hắc: "Tôi rất nghiêm túc! Thật đấy!"
Mục Khả trừng mắt liếc anh một cái, ngồi vào ghế sau sau.
Xe ra khỏi nội thành, đi về phía doanh trại. Trên đường, Mục Thần ngồi chỗ cạnh tài xế hưng phấn