XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.

đương nhiên cũng cạn chén. Hạ Hoằng Huân thấy cô sặc tới rơi nước mắt, nói gì cũng không chịu để cho cô uống nữa, thay cô đáp lễ mọi người.
Cơm tối diễn ra trong bầu không khí rất tốt, Lục Trạm Minh rất ôn hòa, không chút kiêu ngạo. Cuối cùng, Chính ủy Ninh An Lỗi bắt đầu thực hiện chiến lược đánh vào tâm lý, anh rất chân thành nói: "Tiểu Mục, chúng tôi nơi này có phần nhếch nhác, điều kiện không tốt như trên thành phố A, nên nhiều người thân cũng không muốn tới, cho dù tới cũng không ở lại được bao lâu. Hôm nay em có thể tới, chúng tôi cũng rất hoan nghênh em, hoan nghênh em tới nơi này ở. Chỗ này tuy không tốt lắm, nhưng đám người bọn tôi rất tốt, nhất là Hạ Hoằng Huân, cậu ấy rất tốt, tuổi trẻ tài cao lại có ý thức trách nhiệm, là một người đàn ông tốt, quen biết một thời gian dài em sẽ nhận ra."
Thật không hổ là Chính ủy, làm công tác tư tưởng tuyệt đối là hạng nhất. Rõ ràng là biểu hiện đặc biệt của Hạ Hoằng Huân vô cùng hợp ý Mục Khả, vì vậy lấy kết hôn làm mục đích cùng cô kết giao sau này. Ninh An Lỗi hết sức ủng hộ, anh thật lòng muốn đem hôn nhân này tạo thành Bảng Vàng của binh đoàn 532, long trọng đề cử.
Bữa cơm tối kéo dài thật lâu. Có lẽ là do tâm tình tốt, Hạ Hoằng Huân uống rất nhiều rượu, thấy anh cứ uống hết một ly lại nhận một ly, Mục Khả lo lắng cho vị "Lục lâm hảo hán" này. Cho nên, khi anh đứng lên nói muốn đi vệ sinh, cô không chút suy nghĩ liền đứng lên, níu thắt lưng anh lại nói: "Em cũng muốn đi."
Mọi người thấy thế tất cả cùng phá lên cười, pháo doanh trưởng An Cơ trêu ghẹo nói: "Chị dâu nhỏ, không cần lo lắng, nếu Hạ Hoằng Huân say, tôi sẽ kêu hai người vác cậu ta trở về." Mặc kệ mọi người trêu chọc, Mục Khả vẫn kiên trì đi cùng Hạ Hoằng Huân, giống như chỉ sợ anh say mà ngã xuống.
Sau buổi cơm tối, cáo biệt Đoàn trưởng Chính ủy, Hạ Hoằng Huân hơi say dẫn cô bạn gái nhỏ đến khu dành cho người nhà. Mục Khả bắt đầu lo lắng, trong lòng suy nghĩ không phải để cho cô ngủ chỗ của anh chứ? Tại sao không đưa cô đến phòng đãi khách? Vậy anh ngủ nơi nào?
/
Lúc đến nơi, Mục Khả lay nhẹ nhận lấy chìa khóa từ trong tay anh để mở cửa. Đúng lúc cô với tay định mở đèn, Hạ Hoằng Huân dựa vào người cô trước cửa, trước khi đặt lên môi cô còn xấu xa nói một câu: “Uống hơi nhiều.” Sau đó hôn cô một nụ hôn thật dài.
Mục Khả đón nhận nụ hôn nồng nhiệt của anh, trong lòng bỗng dâng trào một cảm giác hạnh phúc khó tả. Lúc này ngoài trời gió thổi mây bay, nơi đóng quân thoáng chốc hiện lên một cảnh mờ ám…






Hai chủ lực Hồng Quân
Có lẽ ở địa bàn của mình nên có thể thoải mái thả lỏng.
Môi Hạ Hoằng Huân áp xuống, môi lưỡi cực nóng tùy ý càn quét giữa hàm răng Mục Khả, càng phóng cuồng hơn những nụ hôn trước đây. Theo ôm hôn sâu, thân thể mềm mại bị anh đặt lên trên cửa dán chặt lên thân thể anh, gần gũi giống như một thể. Mục Khả bị hôn không còn sức chống đỡ, thậm chí có chút không thở nổi, chỉ có thể theo bản năng hô hấp theo tiết tấu của anh, đôi tay không tự chủ ôm lấy cái eo nhỏ mà mạnh mẽ của anh.
Hô hấp Hạ Hoằng Huân có chút dồn dập, anh gần như không khống chế được mình, ấn Mục Khả vào trong ngực chặt hơn, anh mãnh liệt lấy môi công thành đoạt đất. Hơi thở lành lạnh tràn ngập tất cả giác quan của Mục Khả, cô cảm thấy tim anh đập điên cuồng, cảm thấy hơi thở cực nóng của anh phả vào cần cổ, quyến luyến chậm rãi trượt tới xương quai xanh đang lộ ra trong không khí của cô, Mục Khả cảm thấy bàn tay thô ráp ấm áp của anh dò vào bên trong áo cô, hơi chần chờ trong nháy mắt, không đặt lên cấm địa trước ngực cô, mà xoa xoa cái lưng trắng mịn của cô. . . . . .
Tình cảnh lúc này, làm cho người ta ý loạn tình mê.
Bộ dáng bị chọc giận thật sự đáng yêu, Hạ Hoằng Huân nhịn không được vò rối mái tóc ngắn xoăn tự nhiên của cô, dẫn cô tới phòng ngủ: "Buổi tối em ngủ ở chỗ này, Tiểu Vương đã mắc sẵn màn cho em rồi. Theo lý thuyết lúc này sẽ không có muỗi, nhưng tốt nhất cứ đề phòng thì hơn, tránh cho em da mịn thịt mềm bị cắn lại trách tôi." Chỉ chỉ màn đã mắc, anh hỏi: "Thích màu này không?" Khi bọn họ đi ăn cơm, thông tín viên đã mắc sẵn màn, còn rất hiểu chuyện mà rửa sạch hoa quả đặt trên bàn trà.
Nhìn màu hồng quê mùa, Mục Khả cau mày, cô thành thực nói: "Không thích." Sau đó lại thân mật kéo cánh tay anh, dịu dàng nói: "Nhưng mà vẫn muốn cám ơn anh." Mục Khả không ngờ anh lại tỉ mỉ như thế, còn đặc biệt chuẩn bị màn vì cô, mặc dù không thích màu sắc, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến tâm tình của cô, ngược lại rất vui vẻ.
"Khách khí với tôi làm gì, về sau cảm ơn cũng có thể bỏ qua." Hạ Hoằng Huân nhìn cô cười: "Tôi không ngại em đổi thành ‘ ông xã thật tốt ’ đâu."
Mục Khả xoay mặt đi: "Ai là ông xã chứ, không biết."
Hạ Hoằng Huân giơ tay lên ôm mặt cô, cạo nhẹ trên chóp mũi cô, trong mắt tràn đầy dịu dàng.
Nhìn giường đôi kia, Mục Khả do dự một chút, ngượng ngùng nói: "Vậy anh ngủ ở đâu? Cảnh cáo anh, không thể ngủ ở trong phòng này."
Hạ Hoằng Huân xách lỗ tai nhỏ của cô: "Đây l