Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
nghỉ, bên trong đầy đủ mọi thứ, Mục Khả rất yên tâm
Hạ Hoằng Huân nhân cơ hội hôn một cái lên mặt cô: "Đừng mạnh miệng, theo tôi dự đoán, không bao lâu, hai đại chủ lực Hồng Quân chúng ta sẽ ‘ hợp lực ’ ở trên giường lớn này."
Đây chính là nguyện vọng tốt đẹp của Hạ Hoằng Huân. Vậy mà, trong quá trình anh cố gắng thực hiện, trở ngại Hách Nghĩa Thành bố trí cho anh cũng nối nhau mà tới. Mục Khả thậm chí còn chưa ở đoàn 532 được hai ngày, Hạ Hoằng Huân đã nhận được lệnh từ cấp trên, vốn là nhiệm vụ diễn tập tương tự với kiểm tra đột nhiên lại có sự thay đổi, trong một đêm đối thủ của con át chủ bài doanh trại trinh sát từ một sư đoàn nào đó biến thành bộ đội huấn luyện đặc biệt —— quân đội Lam Quân.
Ai cũng biết, đây sẽ là một trận đánh ác liệt.
Hơn xa tình yêu, vô cùng oanh liệt!
(1) “Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, Hựu khởi tại triều triều mộ mộ?”
(Tình xưa nếu mãi còn yêu, Cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau ---- Trích bài “Thước Kiều Tiên” (鵲橋仙) – Tần Quan (秦觀))
span>�V!H���� X�� ắt "Tiểu yêu tinh" trở lại, anh rất nghiêm nghị nói: "Có mang áo khoác theo không? Khoác them vào, nếu không không cho phép ra cửa."
Mục Khả giùng giằng phản kháng: "Giữa trưa bên ngoài nóng như vậy, anh muốn em bị cảm nắng à."
Hạ Hoằng Huân có chút nóng giận, ôm cô vào trong ngực giống như bắt con gà con: "Nóng cái gì! Tôi mặc quân trang còn không thấy nóng, em mặc ít như vậy không thấy lạnh sao?"
"Không lạnh!"
"Tôi nói lạnh là lạnh!"
"Trừ cái váy mặc trên người này thì không mang theo quần áo nào khác."
"Vậy thì mặc quân trang của tôi!"
"Không. . . . . ."
"Tôi ra lệnh cho em, không phải thương lượng với em!"
Đang lúc hai người lôi kéo, cửa phòng không khóa bị đẩy ra.
Về Phí Vân Phàm
Nhiệm vụ diễn tập thay đổi đột xuất làm đoàn 532 vô cùng căng thẳng.
Hạ Hoằng Huân vừa phải tham gia huấn luyện, vừa phải tham gia hội nghị đoàn bộ, cả ngày bận việc đến mức ngay cả thời gian ngủ cũng không có.
Mục Khả thương anh cực khổ, cố ý oán trách ở đơn vị chơi không vui, nên cô muốn trở về.
Nhìn thấu tâm tư của cô, Hạ Hoằng Huân áy náy nói: "Xin lỗi, để em tới đây lại không thời gian ở bên em. Nếu không ở lại thêm hai ngày nữa đi, dầu gì buổi tối còn có thời gian gặp mặt." Thật sự anh không muốn cô đi, có Mục Khả ở bên cạnh, mọi mệt mỏi dường như tan biến hết.
Mục Khả cau đôi mày thanh tú cãi lại: "Dù sao cũng tại anh thiếu luyện tập, muốn gãi đúng chỗ ngứa phải không."
Không đợi Viên Soái phản bác, giọng nói của Hạ Hoằng Huân truyền tới: "Tôi thấy cậu đúng là thiếu luyện tập!"
Tối hôm qua nghe anh nói buổi sáng nay có mở cuộc họp, Mục Khả trước khi đi còn không nhìn thấy anh đâu, cô có chút vui mừng: “Sao anh lại quay lại?”
"Thủ trưởng phải đi, thế nào cũng phải đưa tiễn chứ." Vỗ vỗ lên bả vai cậu em rể, Hạ Hoằng Huân cười: "Chính ủy cho anh nửa giờ tới tạm biệt mọi người." Thấy Mục Khả đã sắp xếp xong xuôi, anh đưa cô ra cửa, lúc xuống lầu vẫn còn nói: "Lần đầu tiên em tới, tôi không đón cũng không đưa em đi được, em không giận tôi chứ?"
Mục Khả nghiêng đầu mỉm cười: "Làm sao mà biết trước được, anh có chuyện gấp mà, coi như là em tạt ngang qua thăm anh là được rồi.”
Nhìn gương mặt ngây thơ đang tươi cười, trong lòng Hạ Hoằng Huân dâng lên một cảm giác ấm áp. Anh muốn cầm tay cô, nhưng lại nghĩ trước mặt mọi người nên thu tay lại. Đem tất cả động tác vào trong mắt, Mục Khả lại gần anh, lặng lẽ nhẹ nhàng chạm nhẹ một cái lên mu bàn tay anh.
Khóe môi Hạ Hoằng Huân không kiềm được khẽ cong lên, trên gương mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười nhạt làm say lòng người.
Lúc xuống lầu dưới, Viên Soái đã lái xe tới, Hạ Hoằng Huân đem đặt túi ở chỗ ngồi phía sau: “Em mang theo cái này về đi, cái này là lão Dịch chuẩn bị cho em ăn. Yên tâm, đây tuyệt đối không phải là hối lộ.” Mục Khả nhìn túi đồ vừa to vừa nặng muốn từ chối, Hạ Hoằng Huân liền cười nó: “Cũng không bắt em đeo! Viên Soái sẽ mang tới kí túc xá cho em, cầm lấy!” Lại còn ra lệnh cho cô, Mục Khả chu miệng.
Lúc Mục Khả ngồi trên xe, Hạ Hoằng Huân nghiêm túc hạ khẩu lệnh: "Viên Soái, Mục Thần, phía trước 50m đợi lệnh." Nhận được mệnh lệnh hai người nhanh chóng biết điều đến vị trí chỉ định chờ đợi, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn hai người bọn họ cười trộm.
Hạ Hoằng Huân một tay khoác lên cửa xe, đầu hơi thò vào trong xe, anh thấp giọng nói: "Thời gian diễn tập bị lùi lại, tập huấn tiến hành trong nửa tháng. Trong khoảng thời gian này điện thoại di động tôi cũng không thể mang, nên em cũng đừng gọi điện thoại cho tôi, có gì tôi sẽ gọi điện lại cho em." Nghiêng người cài dây an toàn cho cô, giống như cố ý hóa giải tâm tình người nào đó, anh trêu chọc cô nói: "Tôi cũng học người ta lãng mạn thử một lần, nắm tay tượng trưng cho hôn tạm biệt đi.” Vừa dứt lời đã nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô.
Trong thoáng chốc cảm xúc ly biệt lan tràn, trong lòng Mục Khả cảm thấy khổ sở không chịu được. Trong nháy mắt bị bàn tay anh nắm lấy