Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.

à địa bàn của tôi, tôi muốn ngủ đâu chả được, tôi còn chưa nói gì, em đã vội vã đuổi tôi rồi?"
Mục Khả ăn vạ: "Mặc kệ anh, muốn ngủ đâu thì ngủ, dù thế nào cũng không cho ngủ ở đây." Nói xong cô đi ra ngoài lấy balô, lấy ra một cái túi đưa cho anh: "Cho anh, xem có vừa không."
Không ngờ cô bạn gái nhỏ lại chuẩn bị quà tặng cho mình, trên mặt Hạ Hoằng Huân hiện lên vẻ vui mừng, anh nhận lấy mở ra nhìn, sau đó cúi đầu cười.
"Theo em nhìn thì số này chắc vừa với anh, về sau lúc huấn luyện thì đeo vào, có thể bảo vệ." Nghĩ đến eo của anh từng bị thương, Mục Khả cố ý đi mua một cái bảo vệ eo, bởi vì không biết cái nào hiệu quả tốt hơn, đành lấy tiêu chuẩn ‘tiền nào của nấy’ mua cái đắt nhất.
Đem cảm kích cùng cảm động hóa thành hai chữ, Hạ Hoằng Huân nói: "Cám ơn!" Cẩn thận gấp lại, bỏ vào tủ quần áo: "Sợ làm hỏng, trước để đấy đã." Anh không nỡ dùng.
Không biết vì sao Mục Khả cảm thấy hai chữ này từ miệng anh nói ra phân lượng rất nặng, cô cười ngọt ngào, ôm cổ anh dịu dàng nói: "Phải dùng! Hỏng thì mua mới, chị đây không thiếu tiền."
"Tiểu quỷ!" Bị biểu tình dí dỏm của cô chọc cười, tay Hạ Hoằng Huân dùng sức, đem bé yêu không an phận ngồi trên ghế sofa ôm lên trên chân mình, thân mật ôm cô.
Mục Khả không kháng cự, cô thuận theo dựa vào anh. Nhớ tới chuyện trường học cho đi đào tạo, Mục Khả trưng cầu ý kiến của anh, Hạ Hoằng Huân nghe xong, hỏi: "Ra nước ngoài? Bao lâu?"
"Ba tháng hoặc là nửa năm, cái này phải xem tình huống, dù sao cũng sẽ không quá lâu."
"Tám năm kháng chiến mới tính lâu sao?" Hạ Hoằng Huân cau mày: "Em muốn đi không?"
Mục Khả nghĩ: "Không muốn lắm."
"Trên lý thuyết tôi không nên phản đối, trên thực tế tôi không đồng ý. Nước ngoài có gì tốt, lấy trình độ của em không ra nước ngoài thì kỹ năng vẫn vững như thường." Hạ Hoằng Huân cúi xuống, đáy mắt thâm thúy hiện lên vẻ khó xử, anh thẳng thắn nói: "Tôi không hy vọng em xa tôi như vậy, không thể, cũng không yên tâm." Nếu đã hỏi ý kiến anh, Hạ Hoằng Huân cảm thấy không cần thiết trả lời lập lờ nước đôi, rõ ràng không muốn lại cố làm ra vẻ không có chuyện gì như: "Tôi tôn trọng sự lựa chọn của em." Hoặc là "Tôi không thể quyết định thay em, chính em tự quyết định." Cái loại rộng lượng đó, xin lỗi, anh không giả bộ thế được.
Mục Khả nghe xong rất sảng khoái nói: "Vậy thì nghe lời anh, không đi." Trong giọng nói hoàn toàn không nghe ra bất kỳ ý tiếc nuối nào.
Đàn ông cũng không hiểu phụ nữ. Bọn họ miễn cưỡng giả vờ rộng lượng, chưa chắc phụ nữ đã thích. Rất nhiều lúc, phụ nữ thích đàn ông quyết định thay bọn họ. Nói trắng ra thật ra thì trong tiềm thức phụ nữ luôn hi vọng người đàn ông giữ mình lại. Trong mắt bọn họ, đó là biểu hiện người đàn ông yêu minh. Nếu như không phải là bất đắc dĩ, không có ai nguyện ý sống những ngày "Tình xưa nếu mãi còn yêu, Cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau"(1). Cho nên nói, phụ nữ đều là "quái vật nhỏ" tình yêu tối cao.
Hạ Hoằng Huân nhìn thẳng vào mắt cô, sủng ái như dỗ đứa bé nói: "Ngoan ngoãn!" Dán lên gò má mịn màng như trẻ con của cô, anh cam kết: "Sẽ không để cho em hối hận."
Mục Khả không nói gì, chỉ càng chặt sát vào anh. Hai người tiếp tục hàn huyên một hồi, Mục Khả chợt nhớ tới chuyện xấu hổ buổi sáng, cô rất uyển chuyển rất thẹn thùng giải thích về cái tin nhắn gửi nhầm kia.
Cố ý dùng râu trên cằm cọ cọ vào cái trán trơn bóng của cô coi như trừng phạt, Hạ Hoằng Huân mập mờ nói: "Tôi còn đang suy nghĩ ngày mai có nên bớt chút thời gian dẫn em đi mua cái mới."
Mục Khả giương nanh múa vuốt đá anh: "Lưu manh, háo sắc!"
Hạ Hoằng Huân sang sảng cười, trên khuôn mặt đẹp trai tràn đầy dịu dàng: "Chờ sau này kết hôn chúng ta chính là người thân nhất rồi, chúng ta nói những lời thân mật là rất bình thường, xấu hổ cái gì. Nói cho em biết, đàn ông ở cùng phụ nữ, tất nhiên phải tạo ra chút khói lửa, những lời nói đó, thuộc về tình cảm tinh thần cùng thân thể."
Anh mà bắt đầu giở trò xấu thì Mục Khả sao có thể là đối thủ, đánh không lại da mặt dày của anh, cô chỉ có thể bật dậy đuổi người: "Không quan tâm đến mấy thứ linh tinh của anh, muốn đi đâu thì đi đi, em muốn đi ngủ rồi.”
Bận rộn một ngày Hạ Hoằng Huân cũng mệt mỏi, nhìn thời gian quả thật không còn sớm, anh đứng lên ôm ra một cái chăn từ trong tủ quần áo: "Tôi trải thêm cho em một lớp, phản của anh rất cứng sợ em ngủ không quen." Trải xong giường cho cô giũ mở cái chăn hình miếng đậu phụ, quay đầu lại nhìn cô nói: "Sáng mai khôi phục nguyên dạng cho tôi, có nghe thấy không?" Gián tiếp phê bình nội vụ của cô. Mục Khả bĩu môi.
"Được rồi, em mau ngủ đi, tôi đến phòng làm việc ngủ. Sáng mai em muốn ngủ đến mấy giờ cũng được, tỉnh ngủ Tiểu Vương sẽ sắp xếp đồ ăn sáng cho em, buổi sáng em đi chơi với Tiểu Thần trước, tôi hết bận sẽ trở lại." Đi tới cửa, anh còn nói: "Nếu nửa đêm em sợ cho phép em gọi điện thoại cho tôi, nếu em mời tôi trở về ngủ cùng, tôi cũng sẽ rất vui lòng." Nói xong, anh nở nụ cười.
"Mau đi đi, còn lâu em mới nửa đêm gọi điện thoại cho đấy." Biết phòng làm việc của bọn họ có phòng