Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.
ằng Huân có lúc cũng rất “dịu dàng”, toát ra vẻ “Cứng nhắc” nhưng cũng rất “Rộng lượng”, cô nhíu chặt chân mày: "Vậy anh ấy tuyệt đối là phiên bản sơn trại! Cậu đã từng gặp qua Phí Vân Phàm ngàn ly không ngã, trăm ly không loạn chưa?"
Lời này vừa nói ra, màn hình máy vi tính của Hướng Vi bị phun đầy nước.
Thế là nam chính Phí Vân Phàm trở thành đề tài nói chuyện điện thoại của Mục Khả và Hạ Hoằng Huân, cô nói: “Hướng Vi khen anh là người thực tế giống Phí Vân Phàm, mà em nhìn thế nào thấy trên người anh cũng không tìm được nửa điểm giống Phí Vân Phàm.”
Đợt tập huấn kết thúc rất nhanh, diễn tập sắp kéo màn che. Hạ Hoằng Huân nhìn về phía ban chỉ huy sau gò núi giả được ngụy trang, vừa nói vào trong điện thoại đang phát tín hiệu cực kém, anh quát: “Phí Vân Phàm? Là ai? Anh ta ở binh đoàn nào?”
[*'> Phí Vân Phàm là nam chính trong tiểu thuyết “Một thoáng mộng mơ” của Quỳnh Dao
Chiến tranh thực sự
Dãy núi trùng điệp bị từng tầng sương bao phủ, tràn ngập sắc thái thần bí huyền ảo. Đây là sân huấn luyện cách thành phố A hai trăm dặm được bố trí theo bối cảnh thực chiến. Trong sơn cốc hoang tàn vắng vẻ có rất nhiều trang bị bí mật người dân không biết tên, đó là vũ khí có tác dụng phá hủy mà loài người phát minh ra vì chiến tranh.
Đây là lần diễn tập quy mô khổng lồ nhất mà Hạ Hoằng Huân từng gặp trong kiếp sống quân lữ mười năm. Lấy anh cầm đầu, doanh trại trinh sát bọc thép là đội tiên phong trong lần diễn tập võ trang đầy đủ này. Anh là Doanh trưởng, con át chủ bài doanh trại trinh sát, là sĩ quan chỉ huy Đoàn trưởng Lục Trạm Minh hết lòng tiến cử với Sư bộ. Mục đích không cần nói cũng biết, dĩ nhiên là muốn thông qua lần diễn tập này, giúp vị sĩ quan năng lực nổi trội này thuận lợi thăng chức làm Tham mưu trưởng.
Ngụy trang xong doanh trại dã chiến, chỉ huy Hạ Hoằng Huân cùng Đoàn trưởng Lục Trạm Minh, Chính ủy Ninh An Lỗi, pháo doanh trưởng An Cơ cùng với hai Liên Trưởng, đứng chung quanh sa bàn khổng lồ, như muốn khắc bộ sa bàn kia vào trong đầu.
Đoàn trưởng đánh vỡ sự yên lặng, Lục Trạm Minh có chút lo lắng nhìn về phía Hạ Hoằng Huân: "Quân đội trang bị hỏa lực mạnh của chúng ta dưới điều kiện này rất khó phát huy ưu thế, có lẽ nên thay đổi kế hoạch."
Hạ Hoằng Huân hoàn thành bố trí chiến cục, Lục Trạm Minh cùng Ninh An Lỗi liếc mắt nhìn nhau, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Lúc này, một chiếc máy bay trực thăng bay rất thấp từ sau ngọn núi ra, hạ xuống trên đất trống. Hách Nghĩa Thành hai sĩ quan trẻ tuổi mặc đồ rằn ri cùng nhảy xuống, trực tiếp đi về phía lều bộ chỉ huy đang được ngụy trang thành gò núi. Các sĩ quan đoàn 532 bao gồm cả Hạ Hoằng Huân theo Lục Trạm Minh ra nghênh đón, chào Tham mưu trưởng Hách Nghĩa Thành.
Lạnh lùng cao ngạo bẩm sinh lướt qua trong đáy mắt, Hách Nghĩa Thành được Sư trưởng cắt cử tham dự toàn bộ quá trình diễn tập lần này, anh lấy tiêu chuẩn quân lễ chào lại, ánh mắt lướt qua Hạ Hoằng Huân, anh nghiêm túc mà trịnh trọng nói rõ với Lục Trạm: "Đoàn trưởng Lục, hôm kia đoàn 363 trang bị nặng đã thua trên tay Lam Quân, Sư trưởng ký thác kỳ vọng rất lớn vào đoàn 532, vất vả rồi!"
Lực chiến đấu của đoàn 363 trang bị nặng ở đây không ai không biết, đó là một sư đoàn danh xưng uy vũ "Hùng sư", vậy mà cũng thua trong tay Lam Quân, có thể tưởng tượng thực lực đối thủ lần này của bọn họ có mạnh mẽ đến nhường nào.
.
Biểu cảm của Lục Trạm Minh nặng nề mấy phần, ông nói: "Bụng làm dạ chịu!"
Hách Nghĩa Thành đi tới trước sa bàn trầm ngâm nhìn hồi, chú ý tới những lá cờ đã cắm trên sa bàn, rất nhanh đã hiểu chiến thuật của Hạ Hoằng Huân, vẻ mặt anh bình tĩnh hỏi: "Nếu như xe tăng liên tục không chặn được tập kích của Lam Quân thì sao?"
Ánh mắt Hạ Hoằng Huân rơi xuống sơn cốc 036 trong sa bàn, anh nói: "Lấy trang bị của xe tăng dự tính ít nhất có thể ngăn 30 phút đánh chính diện. Nếu như trong 30 phút pháo doanh trưởng không giành được bãi đất 412 Lam Quân, sẽ cho binh sĩ doanh trại trinh sát gánh vác công kích chủ lực đánh thẳng vào tiêu hao quân địch."
Hách Nghĩa Thành rốt cuộc đưa mắt nhìn Hạ Hoằng Huân, anh lấy giọng điệu chất vấn nói: "Toàn bộ hỏa lực tập trung đến sơn cốc 036, bộ chỉ huy gặp tập kích thì làm thế nào?" Để đối thủ xông vào hang ổ, tuyệt đối bị đánh bại hoàn toàn.
"Không chỉ quân ta tập trung hỏa lực qua, hỏa lực Lam Quân tự nhiên cũng sẽ thiên về bên kia. Bộ chỉ huy làm chủ chiến trường có hỏa pháo mặt đất che chở" anh nói ngắn gọn, nghênh đón ánh mắt chất vấn lại khiêu khích của Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân vô cùng kiên định nói: "Bộ chỉ huy gánh vác được!"
Lấy hỏa lực tiên phong cùng căn cứ tiếp tế làm mồi nhử dẫn Lam Quân tiến vào vòng phục kích, áp dụng chiến sách phong tỏa hạn chế tự do là vô cùng liều lĩnh, bất kỳ một bước nào xảy ra vấn đề, dù là một chút xíu sai lệch, cũng sẽ khiến hành động thất bại. Nhưng đối với bộ đội đoàn 532 trang bị nặng mà nói, khi không biết rõ cách bộ đội đặc chủng tác chiến, kỳ thật không có biện pháp nào tốt h