XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.

Hoằng Huân đương nhiên đã có chuẩn bị . Anh tới tất cả điểm phục kích Lam Quân, ăn miếng trả miếng chuẩn bị địa lôi, hỏa pháo làm lễ ra mắt với bọn họ, khiến Lam Quân mặt xám mày tro, liên tiếp bị thương không nói, khi "Liệt sĩ" tử trận hiểu rõ binh lực thật sự của Hồng Quân, hận không thể cầm súng nã xuống trận địa tiêu diệt đồng chí Trung tá.
Không hề có thương vong mà đẩy được Lam Quân đến sơn cốc 036. Khi họ dẫn được Lam quân đến sơn cốc đã là đêm khuya. Phát hiện các chiến sĩ đã mệt mỏi, Hạ Hoằng Huân hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ. Xác định đã duy trì khoảng cách an toàn cùng đối thủ xong, anh dẫn một sĩ quan cấp uý lặng lẽ lẻn vào vòng phục kích Hồng Quân.
Khi pháo doanh trưởng An Cơ mất liên lạc với bộ chỉ huy, cùng Dịch Lý Minh, Trần Vệ Đông đứng tại chỗ chờ lệnh cả ngày, thấy chỉ huy cả người bụi đất đứng ở trước mặt họ, thì thần kinh căng thẳng mới giãn ra.
Giao máy vi tính quân dụng mình mang tới cho Chiến Nghị, yêu cầu anh dốc hết toàn lực tối đại hóa khôi phục lưới vô tuyến điện chỉ huy, để Trần Vệ Đông dẫn dắt một tiểu đội lẻn vào bãi đất 412, vận dụng các loại kĩ năng trinh sát, lấy được kế hoạch của Lam Quân, đồng thời ra lệnh: "Xe tăng tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu cấp một, chờ lệnh."
Sơn cốc 036 trở thành chỗ chỉ huy tạm thời, Hạ Hoằng Huân an bài mạch lạc rõ ràng kế hoạch chuẩn bị chiến đấu mới, sĩ quan đoàn 532 tham chiến lần này giống như hổ sói bị nhốt lâu ngày được trả về với thiên nhiên, khí thế sắc bén không thể cản nổi.
Dưới bóng đêm, rừng núi thần bí mà tràn đầy nguy hiểm. Giằng co kéo dài đến ba giờ sáng, Lam Quân không kiềm chế được, rốt cuộc phát động tiến công, máy bay trực thăng ầm ầm lấy đội hình chỉnh tề đánh về phía sơn cốc 036.
Đúng lúc này Hồng Quân khôi phục tín hiệu truyền tin hoàn thành công tác tập trung hỏa lực, trừ bộ chỉ huy mặt đất hỏa pháo giữ vững trạng thái phòng thủ tại chỗ, binh lực tất cả điểm phục kích đối kháng đã lặng lẽ tiến về sơn cốc 036 từ lúc Hạ Hoằng Huân tới.
Phát huy ưu thế số lượng cùng hỏa lực, trước lúc kết thúc cuộc đối kháng, đoàn 532 võ trang đầy đủ cùng bộ đội đặc chủng tiến hành trận giao tranh kịch liệt nhất, trận đối kháng siêu cao cấp này đã được đẩy đến cao trào.
. . . . . .
Đạn tín hiệu màu đỏ báo kết thúc đối kháng phóng lên trong sương sớm, khi tổng bộ quyết định tuyên bố kết quả, bộ chỉ huy ngoài ý muốn nhận được điện thoại từ sư bộ gọi tới, Hách Nghĩa Thành được biết Mục Khả nằm viện. Mà lúc này Hạ Hoằng Huân, vẫn còn ở sơn cốc 036 chưa kịp trở về. Đám người Lục Trạm Minh cũng không biết, chỉ huy vì bảo đảm chiến thuật phong tỏa thành công, mà tự bản thân cũng — bị thương.






Ký ức chôn sâu
Từ nhỏ đến lớn Mục Khả rất ít khi ngã bệnh.
Trong trí nhớ của cô, lần bị bệnh nặng nhất là lúc Hách Xảo Mai qua đời, khi đó cô mới năm tuổi, sốt cao suốt một ngày đêm. Hách Nghĩa Thành lúc đó bị dọa sợ chết khiếp, hoàn toàn không ngủ chăm sóc cô, sợ thân thể nhỏ bé của cô không chịu nổi, cứ như vậy đi theo chị gái anh. Từ lúc đó trở đi, Mục Khả chỉ cảm nhẹ cũng phát sốt. Cũng may Hách Nghĩa Thành chăm sóc cô rất tốt, trừ khi lên đại học học nội trú không tiện chăm sóc mới khiến cô có thói quen kén ăn, lại không ăn đúng giờ cho nên cô mới phát sinh thêm bệnh đau bao tử, còn lại thân thể Mục Khả cũng không tệ lắm.
Trải qua lần phẫu thuật này, Mục Khả lại sốt cao. Tả Minh Hoàng nóng lòng lập tức báo cho Mục Khải Minh. Mục Khải Minh liền gọi điện đến Sư bộ, giao phó cho bên kia khi nào đối kháng kết thúc lập tức thông báo cho Hách Nghĩa Thành, sau đó vội vàng chạy tới bệnh viện. Hách Ức Mai cùng vợ chồng Mục Nham chân trước chân sau cũng đến.
Ước chừng sốt suốt một ngày, cho đến hơn mười một giờ khuya, thân thể Mục Khả mới trở lại nhiệt độ bình thường.
Bàn tay đang giơ lên bị nắm lại, Mục Khả đang nức nở vẫn chưa tỉnh lại, chỉ có bàn tay mảnh khảnh nhỏ bé dường như cảm nhận được sự ấm áp kia từ tay mẹ cô, càng nắm càng chặt.
“Mẹ, đừng bỏ Khả Khả, mẹ…” Cô gào thét nhưng vẫn không thấy mẹ trở về, Mục Khả nóng lòng chợt ngồi bật dậy.
Động tác kịch liệt như vậy dễ dàng làm rách vết thương trên tay cô. Hách Ức Mai một tay ôm bả vai gầy của Mục Khả, cố gắng kiềm chế sự kích động nơi cô. An Dĩ Nhược thấy trên trán cô đầy mồ hôi, liền đứng lên chạy ra ngoài tìm bác sĩ.
Thân thể đau nhức giống như trong mơ, Mục Khả tỉnh táo lại ngây người nhìn đôi mắt giống hệt đôi mắt của mẹ, bỗng nhiên đau lòng mà ngỡ ngàng hỏi: “Vì sao bà lấy ông ấy?”
Hách Ức Mai im lặng.
“Mẹ tôi gả cho ông ấy lúc ấy mới hai mươi ba tuổi, mẹ chịu đựng cô đơn một mình gánh vác trông coi gia đình này giùm ông bà nội tròn ba năm, trong ba năm này chỉ gặp mặt ông ấy được mấy lần, trong ba năm này bà lại thay mẹ tôi ra nước ngoài học tập…” Sắc mặt Mục Khả trắng bệnh, cô thu tay lại, ánh mắt sắc nhọn chưa từng thấy: “Mẹ tôi tám năm gánh vác cả hai bên gia đình, đi cùng với ông ấy từng bước một, từ đoàn bộ đến sư bộ, rồi đến…”
Mục Khả nghẹn ngào, cố gắng