Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.
sau vang lên tiếng pháo ầm ầm.
Cùng với ban chỉ huy trên chiến trường triển khai giao chiến, trận chiến đối kháng bước vào giai đoạn gay cấn.
Lúc này Hạ Hoằng Huân đang dồn hết tâm trí vào trận chiến này, cho dù thế nào cũng không nghĩ tới cô bạn gái nhỏ sau khi phẫu thuật lại liên tục sốt cao không có dấu hiệu thuyên giảm, người trong hai nhà Mục Hách đang vội vã chạy tới bệnh viện.
Đối kháng tàn khốc
Để che dấu tiểu đội đánh tập, sau khi Hạ Hoằng Huân ra lệnh một tiếng bộ chỉ huy chiến đấu phát động tấn công luân phiên với Lam quân.
Làm quân tiên phong trong cuộc chiến hỏa lực, pháo doanh trở thành nòng cốt của trận đối kháng lần này. Trên mặt đất hỏa pháo cùng pháo cao xạ liên thủ hợp tác, đất rung núi chuyển, lấy ưu thế hỏa lực mạnh mẽ cùng tầm bắn xa tạm thời ngăn chặn Lam quân tập kích mãnh liệt, cổ vũ sĩ khí Hồng quân.
Nhìn thấy vài chiếc máy bay trực thăng của Lam Quân bị bắn hạ, các sĩ quan trong khu chỉ huy thoáng thở phào nhẹ nhõm, ngay cả trên mặt Hách Nghĩa Thành cũng hiện ra mấy phần vui mừng, chỉ có vẻ mặt nặng nề của Hạ Hoằng Huân là không giãn ra chút nào. Ánh mắt sắc bén như chim ưng chăm chú nhìn vào màn hình điện tử, đường cong gương mặt lạnh lùng vô cùng căng thẳng.
Hạ Hoằng Huân lo lắng là cần thiết, vì bảo tồn thực lực nếu lộ ra năng lực chiến đấu nòng cốt quá sớm sẽ rất bất lợi cho Hồng Quân. Dù cho có thể khiến Lam Quân bị thương nặng, nhưng cũng có thể nói là mất nhiều hơn được, huống chi chỉ là bị thương nho nhỏ. Cho nên, khi vừa áp chế hỏa lực của đối phương thì anh lập tức hạ lệnh: "Dừng tiến công, gia cố trận địa, phòng thủ tại chỗ!"
Khi bọn họ cách mục tiêu 500m, không hiểu sao Viên Soái cảm thấy nguy hiểm đang tới gần. Anh chợt dừng lại, như có điều suy nghĩ ngửa đầu liếc nhìn bầu trời âm u, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ. . . . . hai chữ "Nằm xuống" chưa kịp ra khỏi miệng, một điểm sáng nho nhỏ thoáng qua, dường như nghe rõ được tiếng viên đạn bắn ra khỏi súng, ngực trái Viên Soái bốc lên khói trắng.
Đồng chí Trung đội trưởng tử trận nhất thời giận, anh nhụt chí thuận thế ngồi xuống, vứt mũ xuống đất, anh tức giận quát: "Sao phải bắn vào ngực? Khoe ngươi bắn chuẩn à?"
Nhìn về phía tổ viên không biết là áp dụng động tác chiến thuật nằm xuống hay bị té ngã tại chỗ, Viên Soái cúi gằm đầu, buồn bực nói: "Tôi chết rồi, các cậu tiếp tục."
"Chiến Nghị dẫn đội!" Mệnh lệnh quả quyết đến từ Hạ Hoằng Huân ở bộ chỉ huy.
Cùng là Trung Úy như Viên Soái - đồng chí Chiến Nghị cầm súng, không chậm trễ chút nào đáp lại: "Rõ!" Ngay sau đó vỗ vỗ bả vai Viên Soái, vẫy tay ra hiệu dẫn các chiến sĩ chui vào rừng cây.
Đội bắn tỉa Lam Quân giống như đi theo tiểu đội tập kích, chưa tới 500m, đã có sáu chiến sĩ Hồng Quân ‘vinh quang’ rồi. Nói cách khác, chia đều chưa đến 100m mất một người.
Chiến Nghị có chút tức giận, anh nóng nảy mà gọi bộ chỉ huy qua micro: "Doanh trưởng, mẹ kiếp Lam Quân trêu chọc chúng ta chơi!"
Đấu pháp quả thật có điểm thất đức! Đoàn trưởng Lục Trạm Minh cùng Hách Nghĩa Thành liếc mắt nhìn nhau, ông nhíu mày, sắc mặt Ninh An Lỗi cũng trở nên ngưng trọng.
Hạ Hoằng Huân day day mi tâm, tay phải theo bản năng nắm thành quyền, anh nhắm mắt suy tư ước chừng mười giây, lúc mở ra trầm giọng nhắc nhở: "Bắn tỉa hy vọng nhất là có thể hạ gục mục tiêu, những người khác nằm sấp xuống bất động."
Rốt cuộc là thủ hạ "Ái tướng" của Hạ Hoằng Huân, trong nháy mắt Chiến Nghị lĩnh ngộ ra ý của lão đại, sau khi một chiến hữu nữa bị bắn lén, anh lưu loát mà lắp đạn vào băng, sau đứng bật dậy, miệng quát: "Theo tôi lên!" Các chiến sĩ lập tức nhảy tới vị trí đội bắn tỉa mai phục.
Cùng lúc đó, giọng nói lãnh lẽo cực điểm của Hạ Hoằng Huân vang lên, tiểu đội đột kích nghe được: "Hỏa lực che chở!" , sau khi ra lệnh trừ năm người theo Chiến Nghị xông ra, những người khác nắm chặt súng tự động.
Trong khoảnh khắc, trong rừng rậm đạn notron bay tứ tung, lá cây khô vàng bị ngọn lửa súng máy phun ra đốt cháy, rơi lả tả.
Quả nhiên là tinh anh của doanh Trinh sát. Đám người Chiến Nghị hành động như thỏ chạy, dựa vào địa vật địa hình ẩn nấp, trong quá trình tiến lên khéo léo tránh được súng bắn tỉa. Loại hành động điên cuồng nhìn như thiếu bình tĩnh này cuối cùng cũng khiến cho đội bắn tỉa không có cơ hội nổ súng. Khi điểm sáng một lần nữa thoáng qua thì Chiến Nghị không chút nào do dự, quyết đoán bóp cò.
Bắn tỉa Lam Quân ngụy trang tốt đã bị lật tẩy, anh bại bởi biện pháp đối phó với súng bắn tỉa hữu hiệu nhất ——xông lên tập thể.
Chiến Nghị thở hổn hển, không nhịn được báo tin mừng cho Hạ Hoằng Huân: "Doanh trưởng. . . . . ."
Lại bị đối phương cắt đứt, giọng nói thuần hậu của Hạ Hoằng Huân âm thông qua sóng điện truyền tới, anh nói: "Thấy rồi, không tệ!"
Trên khuôn mặt khỏe khoắn ngăm đen hiện lên nụ cười ngây thơ, Chiến Nghị rất thoả mãn với kiểu khích lệ nhàn nhạt này của Doanh trưởng, phấn chấn ẩn vào rừng cây. Phá tan tầng trở ngại bắn tỉa này, tiểu đội đột kích