Tác giả: Mộc Thanh Vũ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.
anh trai tôi có việc, có thể anh cũng biết, đang làm diễn tập, điện thoại di động không được mở máy, cho nên anh ấy vẫn chưa biết Mục Khả bị bệnh.” Theo lý thuyết diễn tập hẳn đã xong, nhưng vẫn không gọi được cho anh trai, Hạ Nhã Ngôn có chút sốt ruột. Nhất là khi người nhà Mục Khả đều lần lượt tới đây, nếu lần này anh bị mọi người phản đối vì xuất hiện chậm chạp, cô càng nên giải thích rõ, chỉ sợ người khác gán tội cho Hạ Hoằng Huân.
Không nhắc tới Hạ Hoằng Huân thì không sao, đằng này nói ra càng khiến cho Hách Nghĩa Thành thêm tức giận. Vất vả lắm mới cảm thấy một chút ngưỡng mộ trong lúc diễn tập đối kháng giờ bỗng chốc tan thành mây khói, Hách Nghĩa Thành nhìn chằm chằm Hạ Nhã Ngôn, gương mặt u ám không nói lời nào.
Mục Khả phải ở bệnh viện là lỗi của cô, không sao, nhưng anh thì có tư cách gì mà giận dữ với anh trai cô? Cô đã nói xin lỗi rồi, anh ta còn muốn ăn thịt người khác sao? Hạ Nhã Ngôn có chút bất bình, cô tức giận nói: “Anh nhìn đủ chưa? Như thế rất không phong độ đấy?” Đây đã là lần thứ hai, lần trước lúc gặp mặt ở phòng ăn, anh ta chẳng nói chẳng rằng liền thay đổi sắc mặt, quả thật còn nhanh hơn lật sách.
Lại dám nói chuyện phong độ với anh! Hách Nghĩa Thành híp mắt lại, giọng nói lạnh lùng: “Nhìn chằm chằm cô thì làm sao? Có bản lãnh một bữa cơm đưa người khác vào bệnh viện, còn sợ tôi trừng mắt mấy lần sao?”
Nói giống như cô cố ý vậy. Hạ Nhã Ngôn không chịu nổi sự châm chọc trong giọng nói của anh, cô hung hăng trợn mắt nhìn Hách Nghĩa Thành một cái: “Nói chuyện đừng có gây sự. Tôi thừa nhận là lỗi của tôi mới hại Mục Khả phải vào viện, anh tức giận thì cứ mắng tôi là được, không cần phải quanh co lòng vòng.”
Cây ngay không sợ chết đứng! Trên người Hách Nghĩa Thành tản ra một sự nguy hiểm, vẻ mặt mang đầy khiêu khích, anh trầm giọng nói: “Cô nói cho tôi biết nên trút giận lên cô như thế nào? Khiến cô thủng dạ dày sao?”
Tiểu biệt tương phùng
Dám rủa cô! Hạ Nhã Ngôn có thể xác định người đàn ông trước mắt không chỉ không có phong độ, hơn nữa có chút độc miệng. Cô nghiêng đầu, híp mắt suy nghĩ, khóe môi mỏng chậm rãi cong lên thành độ cong giễu cợt lại không mất đi sự xinh đẹp: "Tốt, chỉ cần có thể giúp Tham mưu trưởng Hách tiêu tan mối hận trong lòng, tùy ý anh, dù sao ngày nào tôi cũng ở bệnh viện, cũng không không ngại là đứng hay là nằm."
Hách Nghĩa Thành đương nhiên nhận ra mùi vị châm chọc khinh thường trong lời nói của cô, nhíu mày nhìn cô. Cằm nhọn, sống mũi thẳng, đôi mắt sáng ngời giảo hoạt, lông mày đậm nhướn lên, nhìn thế nào cũng cảm thấy là một người có cá tính mạnh mẽ, nhưng mỗi tội dáng vẻ cố ý chọc giận người lại như đứa bé ăn vạ. Trong đôi mắt sắc bén thầm thu lại chỉ trích vừa rồi, anh lạnh lùng nói: "Cô không để ý là chuyện của cô, nhưng xin cô không nên liên lụy đến người khác. Tạo thành hậu quả như thế, biết gọi là gì không?"
Hạ Nhã Ngôn theo bản năng hỏi: "Là gì?"
Hách Nghĩa Thành đả kích không chút khách khí: "Ngu xuẩn!"
Mục Khả chớp mắt tỏ vẻ chấp nhận điều kiện. Quay mặt sang nhìn Hạ Nhã Ngôn, xin lỗi nói: "Thật xin lỗi, khiến em sợ rồi phải không?"
Thu lại sắc bén lúc giằng co cùng Hách Nghĩa Thành, Hạ Nhã Ngôn khom người cau mày, hơi có vẻ uất ức nói: "Thật làm em sợ muốn chết, nếu chị không hạ sốt em sẽ liều mạng với Tả Minh Hoàng, còn là sinh viên ưu tú đại học quân y nổi tiếng, đúng là lừa người."
Mục Khả bị vẻ mặt khoa trương của cô chọc cười, ngay sau đó lại cau mày vì đau đớn.
"Đừng cười, nuốt lại." Hách Nghĩa Thành liếc Hạ Nhã Ngôn một cái, "Cầu xin cô đấy bác sĩ Hạ, cô chọc con bé cười như vậy sẽ khiến vết mổ rách ra đó."
Suýt chút nữa lại gây họa. Hạ Nhã Ngôn lè lưỡi với Mục Khả, ngậm chặt miệng.
Tả Minh Hoàng đến thăm Mục Khả, Hách Nghĩa Thành lấy lý do bác sĩ kiểm tra vết thương đuổi người nào đó ra khỏi sân.
Hạ Nhã Ngôn mặc áo blouse trắng tay đút túi, ánh mắt nhìn Hách Nghĩa Thành rất không thân thiện, trước khi đi cô để lại một câu: "Giác ngộ của Tham mưu trưởng Hách nhất định cần phải nâng cấp. Nhu cầu cấp bách của anh bây giờ là làm rõ xem Mục Khả nên gả cho người đàn ông cô ấy yêu và cũng yêu cô ấy, hay một vị bác sĩ gia đình có thể chăm sóc thân thể cô ấy."
Dù ở đơn vị hay ở nhà, không ai dám dùng thái độ đó nói chuyện với anh. Hách Nghĩa Thành nhìn chằm chằm bóng lưng cô đi xa, tức giận ứ đọng ở trong lồng ngực không có chỗ phát. Căm tức ngồi trên ghế dài châm điếu thuốc, mới vừa rít hai hơi, đã bị cắt ngang.
Hạ Nhã Ngôn lấy thân phận bác sĩ bệnh viện lục quân, thái độ cứng rắn nói: "Cấm hút thuốc, không thấy sao? Phạt 50!"
Hách Nghĩa Thành tức giận mà ném điếu thuốc đang cháy trên tay xuống đất, đạp tắt, ngưởng mặt nhìn cô.
Hạ Nhã Ngôn vẫn bình thản ung dung: "Ném tàn thuốc bừa bãi, bây giờ phạt anh 100."
Hách Nghĩa Thành thực sự nổi điên rồi, anh lấy hộp thuốc lá ra, khiêu khích hỏi: "Hôm nay tôi muốn hút hết hộp này, cô phạt bao nhiêu?" Sau đó móc ví tiền ra đặt bên người.
Trong khi hai người đang g