The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.

thương vong hơn nửa cuối cùng cũng đến nơi, tập hợp cùng xe tăng.
Trên chiến trường không có bình tĩnh đáng nói. Sau giữa trưa Lam Quân liên tục khởi xướng tiến công. Áp dụng phương thức chiến đấu giáp công hai mặt bao vây quân địch, một mặt cướp quyền phát ngôn ở trên mặt đất, lợi dụng địa lôi nổ 40% xe bộ chiến Hồng Quân; mặt khác phát động máy bay trực thăng oanh tạc trận địa phòng thủ của Hồng Quân, hỏa lực mạnh mẽ làm cho người ta có ảo giác hỏa tiễn đang gào thét bên tai.
Bộ chỉ huy Lam Quân trở thành trọng điểm cuộc chiến, tên lửa phòng không không ngừng bắn ra, dần dần cũng không cản nỗi tấn công càng lúc càng mạnh của đối phương. Cùng lúc đó, thiết bị thông tấn bị quấy nhiễu, trong nháy mắt radio rối loạn.
"Điểm phục kích số ba gặp tập kích, toàn bộ chiến sĩ tử trận. . . . . ."
"Điểm tiếp tế hậu cần số năm bị tấn công, gần như tê liệt. . . . . ."
"Lại có năm chiếc máy bay trực thăng bay tới phía quân ta, yêu cầu hỏa lực trợ giúp. . . . . ."
Vẻ mặt Hạ Hoằng Huân càng ngày càng ra trầm trọng, cầm micro, anh chỉ huy nói: "Tất cả chiến sĩ đội phục kích số hai đẩu mạnh tiến về sơn cốc 036, pháo cao xạ chú ý, bằng tốc độ cơ động lớn nhất áp sát sơn ưng. . . . . ." Lời còn chưa dứt, radio hoàn toàn mất tín hiệu.
Nhìn màn hình điện tử đen kịt, ánh mắt Hạ Hoằng Huân lạnh lùng âm trầm đủ để bắn thủng người, đè nén nhu cầu sử dụng vũ lực đi đập phá cái gì đó ở trong lòng.
Yên lặng chừng nửa phút, Hạ Hoằng Huân chợt bạo phát, xoay người hung ác cho ra một quyền, nện mạnh lên sa bàn.
Ninh An Lỗi muốn tiến lên, bị Lục Trạm Minh ngăn lại. Hách Nghĩa Thành hít sâu một hơi, nâng một tay vỗ mạnh vào bả vai Hạ Hoằng Huân.
Tự mình trải qua ba lần ba đoàn khác nhau đối kháng với Lam Quân, Hách Nghĩa Thành phải thừa nhận, mặc dù giờ Hồng Quân rơi vào cảnh bị bao vây, nhưng năng lực chỉ huy xuất sắc của Hạ Hoằng Huân thì quả thật không phải bàn, mức chiến tổn thấp nhất trước mắt chính là minh chứng rõ nhất. Chỉ là, thế cục bây giờ hiển nhiên Hạ Hoằng Huân không thể chấp nhận. Đối kháng còn gần mười giờ nữa mới kết thúc, bọn họ đã bị đối thủ dồn vào đường cùng? Kết quả như thế, không chỉ đoàn 532, mà mỗi một quân nhân tham chiến, đều là sỉ nhục.
Phát tiết xong, Hạ Hoằng Huân cưỡng chế bản thân phải nhanh chóng tỉnh táo lại. Anh liên tục hít sâu mấy hơi, lúc xoay người đối mặt với những sĩ quan khác thì cảm xúc nóng nảy đã mất hết, khôi phục chững chạc uy nghiêm thường có.
"Lấy số lượng để chiến thắng có chút không đẹp, nhưng vũ khí của bọn họ hơn chúng ta một bậc, chúng ta cũng không chiếm được ưu thế." Đại não nhanh chóng hoạt động, Hạ Hoằng Huân đứng ở vị trí chỉ huy suy xét vấn đề: "Theo như kế hoạch ban đầu đánh phong tỏa, dù thế nào cũng phải ‘ăn’ được bộ chỉ huy Lam Quân."
Hách Nghĩa Thành hỏi ra nghi ngờ của mọi người: "Căn bản không tìm được bộ chỉ huy của bọn họ, ăn thế nào?"
"So sánh với những điểm phục kích khác, bộ chỉ huy của chúng ta hỏa lực mạnh nhất, vì sao Lam Quân cố tình cắn không nhả? Sau khi gặp tiểu đội đột kích, tại sao không lùi ra bên ngoài sơn cốc 036 hỏa lực yếu nhất?" Hạ Hoằng Huân hỏi liên tiếp hai phát, sau đó cho ra đáp án cân nhắc đã lâu: "Tôi đoán bộ chỉ huy Lam Quân đang ở sơn cốc 036. Cho nên, bọn họ vẫn cố tránh bãi đất trống kia, lấy phương thức chủ động tiến công dời lực chú ý của quân ta." Có lẽ, bọn họ đã trúng mai phục của Lam Quân mà không biết.
Thần sắc Hách Nghĩa Thành ngưng trọng nhìn sa bàn: "Anh tính phản kích thế nào?"
Hạ Hoằng Huân muốn đem binh lực hai điểm phục kích của An Cơ cùng Dịch Lý Minh hợp thành một, anh dẫn người đến sơn cốc 036 trực tiếp chỉ huy, tập trung hỏa lực tấn công hang ổ đối thủ.
Các sĩ quan ở đây, dù chức lớn hay nhỏ, cùng nhìn về phía Hạ Hoằng Huân, lấy ánh mắt phản đối mãnh liệt anh tự thân tới chiến trận. Phải biết, nếu như Tổng Tư Lệnh bị bắt, chẳng khác gì bộ chỉ huy bị diệt, cuộc chiến này thật sự thua quá khó nhìn.
"Tôi biết rất rõ nếu như tôi tử trận hoặc bị bắt sẽ như thế nào." Hạ Hoằng Huân lấy ánh mắt vô cùng kiên định lần lượt lướt qua mọi người: "Theo như tình hình bây giờ chúng ta quá bị động, cả radio cũng bị Lam Quân phá hỏng, bộ chỉ huy cùng tôi không khác gì vật trang trí. Xin hỏi, nếu như tôi không thể kịp thời liên lạc với binh sĩ trên chiến trường, nếu như tất cả bọn họ thành liệt sĩ, tôi chỉ huy thế nào? Tôi chỉ huy ai?"
Chất vấn của Hạ Hoằng Huân vô cùng có lực, các sĩ quan hiểu rõ tình hình chiến đấu không còn chỗ nào để cãi lại.
Khi tiếng súng, tiếng nổ lần nữa vang lên thì Hạ Hoằng Huân đã mang theo một trung đội doanh Trinh sát, phát huy ưu thế tác chiến ban đêm, dưới sự che chở của hỏa pháo, mang theo gấp năm lần hỏa lực tiến về phía sơn cốc 036.
.
"Lên giọng" quá mức đã khiến Lam Quân chú ý, khiến đối thủ cho rằng chủ lực Hồng Quân tới, bọn họ rốt cuộc bị buộc phải hành động, trong thời gian cực ngắn nhanh chóng rút phần lớn máy bay trực thăng, bao vây chặn đánh doanh trinh sát.
Đã có can đảm mang một trung đội tạo ra thanh thế lớn như vậy để đột kích, Hạ