The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2239 lượt.

uân y, Hạ Hoằng Huân nhảy xuống xe. Không kịp nói rõ tình huống cho Chính ủy, đã liều mạng chạy về phía bãi đỗ xe dã chiến.
Xe việt dã lấy tốc độ kinh người vội vã rời đi, lưu lại Dịch Lý Minh bị xách cổ áo kéo xuống xe sững sờ đứng hít bụi tại chỗ. Thật lâu mới phản ứng được lão đại bảo anh xin nghỉ với Chính ủy.
Hoàn toàn quên đi phần eo bị thương, trong đầu đều là hình ảnh Mục Khả đau đớn khó nhịn, Hạ Hoằng Huân đạp lút cần ga, nơi xe việt dã đi qua, bay lên tầng tầng bụi đất. Vậy mà, ông trời dường cố ý đối nghịch cùng anh. Khi cách thành phố A 17 km, xe việt dã đột nhiên chết máy trên đoạn đường vắng vẻ.
Hạ Hoằng Huân khởi động mấy lần không được, anh giận dữ dùng sức đập hai phát vào vô lăng. Có lẽ do quá lo lắng, xuống xe kiểm tra vẫn không tìm ra nguyên nhân chết máy.
Điện thoại lúc trước do Hách Nghĩa Thành nhận, cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, theo như lộ trình hẳn là Hạ Hoằng Huân nên đến nơi rồi mới phải. Khi anh cúi người vì kéo chăn cho Mục Khả, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập mà nặng nề, ngay sau đó, cửa phòng bệnh bị người ra dùng sức đẩy ra.
Hách Nghĩa Thành nhìn về phía Hạ Hoằng Huân đang cầm đồng phục huấn luyện trên tay, áo sơ mi bị mồ hôi thấm ướt, nhíu nhíu mày: "Bộ dạng bây giờ của anh, là quân nhân không có khí chất nhất tôi từng gặp."
Không rảnh giải thích với Hách Nghĩa Thành là xe hỏng, anh chạy bộ tới đây mới tạo thành bộ dạng “lếch thếch” hiện tại. Hạ Hoằng Huân vội vã đến trước giường bệnh, ánh mắt lưu luyến trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có chút máu của Mục Khả, đôi mắt cũng hơi ươn ướt.
Khom người, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt Mục Khả, Hạ Hoằng Huân vô cùng lưu luyến gọi tên cô: "Mục Khả. . . . . ."
Giọng nói trầm thấp chứa đầy tình cảm đánh thức cô gái ngủ chưa sâu. Mục Khả chậm rãi mở mắt ra, khi xác định đây không phải là mơ, mà anh đang thật sự đứng trước mắt cô thì cô lấy ánh mắt bao hàm nhớ nhung nhìn anh. Chạm đến đau lòng cùng áy náy trong đáy mắt Hạ Hoằng Huân, Mục Khả rất muốn cho anh một nụ cười an ủi, nhưng cô cảm thấy tim co rút lại, nước mắt nhịn hai ngày qua cứ như vậy mà trượt ra khỏi hốc mắt, cô khóc.
Hạ Hoằng Huân vô cùng đau lòng, anh nghẹn ngào nhẹ trách: "Sao lại như vậy, không thể ăn cay còn cậy mạnh, có phải mấy ngày rồi không dạy dỗ em thì em không ngoan đúng không, hả?" Giúp cô lau đi nước mắt nơi khóe mắt, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trắng bệch nhưng vẫn xinh đẹp của cô, anh vô cùng dịu dàng nói: "Đau thì nói cho tôi, đừng cố chịu không nói."
Tất cả kiên cường trong nháy mắt nhìn thấy anh đều đã sụp đổ, thân thể đau đớn làm Mục Khả vô cùng yếu ớt, cô đưa bàn tay nhỏ bé từ trong chăn ra cầm tay anh, vô lực nắm chặt lại, khóc nói: "Đau quá. . . . . ."
Giờ khắc này lòng anh mềm nhũng, Hạ Hoằng Huân cầm lại bàn tay bé nhỏ của Mục Khả, không coi ai ra gì cúi người hôn lên khóe mắt ướt lệ của cô.






Sức hấp dẫn nam tính
Quên mất mình là quân nhân, quên luôn cả Hách Nghĩa Thành vẫn còn ở trong phòng bệnh, Hạ Hoằng Huân dịu dàng hôn lên khóe mắt đang không ngừng rơi nước mắt của Mục Khả. Trái tim lặng lẽ đã lâu nay chợt xúc động, làm cho người ta cảm nhận được tình nồng ý mật.
Hách Nghĩa Thành bị Hạ Hoằng Huân không coi ra gì, lại còn cử chỉ thân mật khiến sắc mặt anh có chút khó coi. Nhưng tiếng nức nở của Mục Khả khiến anh không thể ngăn cản, anh buồn bực đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, cả người cứng nhắc. Một lát sau quay người lại thấy hai người kia vẫn không để ý đến sự tồn tại của anh, rốt cuộc anh không nhịn được thốt lên một câu: “Quá kích thích sẽ không tốt!” Sau đó đen mặt giận dữ ra ngoài.
Môi của Hạ Hoằng Huân rời khỏi khuôn mặt Mục Khả, nhìn Tham mưu trưởng Hách tức giận đóng sầm cửa, anh tiếp tục hôn xuống cái trán trơn bóng của Mục Khả.
Mục Khả ngượng ngùng khịt khịt mũi cười cười, cô rút tay về giúp Hạ Hoằng Huân lau mồ hôi trên trán anh, thuận tiện sờ cái cằm vẫn đang lún phún râu, thì thầm nhỏ nhẹ nói với anh: “Chạy việt dã năm cây số à, sao ra nhiều mồ hôi vậy, còn quệt lên mặt em nữa.” Cô nào có nghĩ rằng thật ra có người nào đó vội vàng chạy mười bảy cây số vì cô.
Không bỏ sót nét mặt cô đơn trên khuôn mặt anh tuấn của anh, Mục Khả nắm lấy bàn tay của anh, cũng không an ủi. Cô cho rằng, đồng chí Trung tá thân kinh bách chiến như anh không cần phải nói lời an ủi, hơn nữa trong mắt cô, mặc dù thua nhưng năng lực của anh không thể nghi ngờ.
Hạ Hoằng Huân kéo bàn tay mềm mại nhỏ bé của cô hôn một cái, nhíu mày cười: “Hòa.”
“Đáng ghét!” Mục Khả giơ bàn tay lên muốn đánh anh, nhưng Hạ Hoằng Huân phản ứng cực nhanh đè bả vai cô lại, anh ra lệnh: “Em chớ có lộn xộn! Cẩn thận vết mổ lại rách ra bây giờ.”
Động tác nho nhỏ lại động đến vết thương, Mục Khả rên khẽ một tiếng rồi ngoan ngoãn nằm, lặng lặng để anh kéo chăn cho cô, nghe anh nói: “Em đó, không để tôi bớt lo được, lớn như vậy rồi còn không biết tự chăm sóc mình. Còn Nhã Ngôn nữa, hồi nhỏ đã thích gây họa, chờ một lát tôi sẽ giáo hu